Con đường tơ lụa là gì 215

Cơ hội kinh doanh đắc lợi trên con đường “hot” nhất Phú Quốc

 

(CAO) Tuyến đường 975 kết nối “thủ phủ” du lịch mới Nam Phú Quốc tới các khu vực trọng điểm trên toàn đảo như sân bay, thị trấn Dương Đông, Bãi Sao… đang được giới đầu tư đánh giá là con đường tơ lụa của đảo Ngọc.

“Con đường tơ lụa” kết nối đảo Ngọc

Con đường tơ lụa (The Silk Road) là một con đường huyền thoại về hệ thống những con đường thương mại lớn nhất thế giới thời cổ đại, là huyết mạch thông thương buôn bán của những thương nhân.

Ngày nay, “con đường tơ lụa” đã trở thành thuật ngữ ám chỉ những trục đường huyết mạch có vai trò trọng điểm trong sự phát triển kinh tế, xã hội của một vùng đất. Nhờ những giá trị về giao thương, kinh tế, thương mại ở những nơi “con đường tơ lụa” đi qua mà giới đầu tư luôn săn đón bất động sản quanh đó. Việt Nam không ngoại lệ, đặc biệt tại những địa phương đang được chú trọng đầu tư, có tiềm năng phát triển mạnh mẽ về giao thương, du lịch thì các sản phẩm bất động sản không tránh khỏi tình trạng “cháy hàng”.

 src=

Thị trấn An Thới được quy hoạch trở thành 1 trong 3 khu đô thị lớn nhất Phú Quốc

Thu hút sự chú ý của nhà đầu tư thời gian gần đây phải kể đến Phú Quốc, hòn đảo đang được đầu tư, nâng cấp để trở thành “thành phố biển đảo” đầu tiên của nước ta. Hệ thống hạ tầng giao thông trên đảo như Sân bay quốc tế Phú Quốc, cảng biển quốc tế An Thới; cảng hành khách quốc tế Phú Quốc được chú trọng nâng cấp nhằm đáp ứng sự phát triển mạnh mẽ của du lịch. Các trục đường trên đảo được đầu tư hoàn thiện theo tiêu chuẩn cao.

Cùng với đó, hệ thống hạ tầng du lịch của Phú Quốc cũng ngày thêm bài bản với sự hiện diện của các tổ hợp giải trí, nghỉ dưỡng đẳng cấp quốc tế tại Nam đảo như JW Marriott Phu Quoc Emerald Bay, Premier Village Phu Quoc, Premier Residence Phu Quoc Emerald Bay, Sun World Hon Thom Natural Park… Cũng theo quy hoạch, thị trấn An Thới tại Nam đảo đến năm 2030 sẽ là 1 trong 3 khu đô thị lớn nhất đảo Ngọc.

Nhìn vào bức tranh của “thành phố biển đảo” Phú Quốc, không khó để nhận thấy “con đường tơ lụa” kết nối trung tâm du lịch mới Nam Phú Quốc tới các vùng/khu vực trọng điểm của Phú Quốc trong chưa đầy 30 phút như thị trấn Dương Đông, sân bay quốc tế, Bãi Kem, Bãi Sao, thị trấn An Thới, khu du lịch nổi tiếng Nhà tù Phú Quốc…. là tuyến đường tỉnh lộ mới 975 với 4 làn xe ô tô vừa được đầu tư khang trang, hiện đại. Toàn bộ hơn 4 triệu khách tới nghỉ dưỡng ở đảo Ngọc với sức tăng trưởng hơn 30% mỗi năm, trong đó tăng trưởng khách quốc tế lên tới 20-25% sẽ di chuyển trên con đường này trong hành trình khám phá Phú Quốc.

Tương lai trù phú trên “con đường tơ lụa”

Trục “đường tơ lụa 975” bởi vậy đặc biệt giàu tiềm năng kinh doanh các dịch vụ giải trí, thương mại cần mặt đường rộng, không gian thoáng đãng để quảng bá sản phẩm phục vụ cả người dân và khách du lịch như showroom ô tô, siêu thị điện máy, đồ gia dụng, khu vui chơi trẻ em, karaoke, văn phòng du lịch…

Theo chủ đầu tư Sun Group, các sản phẩm nhà phố thương mại Sun Grand City New An Thoi nằm trên đại lộ An Thới – Cửa Lấp thuộc trục đường chính 975 đã nhận được nhiều sự quan tâm đặc biệt từ trước khi mở bán.

Mỗi căn nhà phố tại trục đường An Thới – Cửa Lấp sở hữu mặt tiền “khủng” lên tới 7.5m, sở hữu 2 mặt tiền đắt giá, độ cao 5 tầng, cùng diện tích sử dụng lên đến 600m2. Khách du lịch tới Nam đảo dù di chuyển trên đại lộ New An Thoi tới cáp treo Hòn Thơm hay các công trình nghỉ dưỡng, các điểm tham quan trên tỉnh lộ 975 sẽ đều bị ấn tượng bởi dãy nhà phố thương mại đầy màu sắc có mặt tiền trên cả 2 đại lộ này.

 src=

Ở đại lộ An Thới Cửa Lấp, lưu lượng phương tiện qua lại mỗi ngày rất lớn nên tính nhận diện thương hiệu cao

Số lượng căn tại đây lại rất hữu hạn nên hầu như chủ nhà nắm trọn lợi thế cạnh tranh.

Anh Phương Nam, một nhà đầu tư từ Hà Nội đã mua 3 căn biệt thự Premier Village Phu Quoc Resort là một trong những khách hàng “đặt gạch” sớm nhất dãy nhà phố thương mại đắt giá bậc nhất Sun Grand City New An Thoi này: “Mình sở hữu thẻ SOL nên được chiết khấu 1%, cộng thêm ưu đãi về nội thất, thanh toán trước hạn nên cũng được một khoản kha khá.

Thêm nữa từ việc nhìn vào tỷ lệ lấp đầy và mức tăng trưởng giá bán phòng của biệt thự Mũi Ông Đội, mình tin tưởng công suất phòng ở Phú Quốc sẽ ngày một gia tăng, đặc biệt là khu vực Nam đảo. Vị trí trên mặt đại lộ An Thới – Cửa Lấp rất gần và thuận tiện cho khách du lịch tại JW Marriott Phu Quoc Emerald Bay hay các dự án nghỉ dưỡng tại Nam đảo tiếp cận. Nếu kinh doanh dịch vụ giải trí như karaoke chắc chắn sẽ hút khách”.

Anh Nam cũng nhấn mạnh thêm lý do lựa chọn Sun Grand City New An Thoi vì đây là dự án có vị trí tâm điểm của hệ sinh thái vui chơi, giải trí, nghỉ dưỡng tỷ đô của Nam đảo nên tương lai sẽ dễ dàng được thừa hưởng dòng khách du lịch khổng lồ.

Một chính sách khác được nhiều khách hàng tận dụng trong mùa “vàng” bất động sản cuối năm là gói hỗ trợ tài chính. Cụ thể, khách hàng sẽ được sử dụng gói vay vốn lên đến 70% giá trị bất động sản, lãi suất 0% và miễn phí trả nợ trước hạn trong 24 tháng kể từ ngày giải ngân đầu tiên.

Bên cạnh đó, chính sách ưu đãi chiết khấu 1% cho khách hàng có hộ khẩu Kiên Giang hoặc doanh nghiệp có đăng ký kinh doanh tại Phú Quốc, chiết khấu cho khách hàng thanh toán sớm tiến độ… cũng mang tới những bài toán tài chính linh hoạt cho nhà đầu tư.

Hình ảnh những thương gia giàu có trên con đường tơ lụa xưa sẽ sớm xuất hiện trên trục đường An Thới – Cửa Lấp, mang tới tương lai trù phú không chỉ cho cư dân khu đô thị mà còn cho cả “thành phố biển đảo đầu tiên” của Việt Nam.

Nga rục rịch chuẩn bị xây ‘Con đường tơ lụa’ mới | Thế giới

 

Đài RT ngày 10.7 đưa tin Thủ tướng Nga Dmitry Medvedev vừa thông qua dự án xây dựng tuyến đường xuyên nước Nga, có thể trở thành tuyến đường bộ nhanh nhất giữa Trung Quốc và châu Âu.

Dự án trị giá khoảng 600 tỉ ruble (221.000 tỉ đồng) sẽ xây xa lộ Meridian dài hơn 2.000 km nối từ Kazakhstan đến Belarus.

Nga rục rịch chuẩn bị xây ‘Con đường tơ lụa’ mới - ảnh 1

 

tin liên quan

Vụ kiện đầu tiên liên quan đến Vành đai và Con đường

 

Hiện 80% đất dành cho dự án đã được mua lại và toàn bộ dự án sẽ sử dụng vốn tư nhân trong khi chúng phủ cam kết thu hút thêm các khoản đầu tư mới, kể cả từ Trung Quốc.

Tuy nhiên, các nhà đầu tư muốn chính phủ đảm bảo doanh thu tối thiểu khoảng 550 triệu USD (12.790 tỉ đồng)/năm không chỉ vì mục đích kinh doanh mà còn nhằm đối phó với các nguy cơ chính trị như việc đóng cửa biên giới.

Dự kiến dự án sẽ thu hồi vốn trong khoảng 12 năm. Xa lộ Meridian sẽ góp một phần quan trọng trong sáng kiến Vành đai và Con đường của Trung Quốc mà Nga ủng hộ.
Vào tháng 4, Tổng thống Nga Vladimir Putin thăm Trung Quốc và tham gia Diễn đàn Hợp tác quốc tế Vành đai và Con đường. Khi đó, ông nói rằng sáng kiến này sẽ tăng cường hợp tác xây dựng tại lục địa Á – Âu và sẽ đảm bảo phát triển và tăng trưởng kinh tế bền vững trong khu vực.

[VIDEO] Chủ tịch Trung Quốc đón sinh nhật cùng Tổng thống Putin

 

Con đường Tơ lụa (Silk Road)

 

Con đường Tơ lụa (Silk Road)

Con đường huyền thoại của lịch sử Á-Âu suốt mấy nghìn năm với những đoàn Lạc đà, con đường giao thương và trao đổi văn hoá xưa nhất của loài người. Một số hình ảnh của Blackhill Võ Văn Quang đã ghi nhận một phần của hành trình này với cảnh quan kỳ vĩ và những dấu tích còn lưu lạc trong những bảo tàng. Hình ảnhdo chính tác giả chụp trong chuyến lữ hành vạn dặn Thanh Tạng – Tân Cương cuối năm 2008.

 width=

Môt đoàn nhóm người trên chẵng đường Tân Cương gợi nhớ cảnh vật ngày xưa với Lạc đà, Ngựa và con chó Ngao dũng mãnh, đối chọi với thiên nhiên và thú dữ…

 width=

Không gian xa thẳm và không một bóng người dưới chân những dãy núi cao ngất Thiên Sơn, Kun Lun với hoang mạc vắng lặng…

 width=

Con đường sắt vạn dăm là dấu tích duy nhất của con người hiện đại, để nhớ lại những hành trình vượt sa mạc của ngày xưa

 width=

Một góc biên giới xa thẳm gần Kazaghstan trong một buổi chiều cô độc…

 width=

Và ý chí con người vẫn còn đây, người thanh niên Tạng đi hành hương, đi ba bước, nằm lạy 1 bước, suốt hàng trăn dặm đường để đến với đức tin…

 width=

Cảnh vật nơi đây dường như vẫn không thay đổi qua hàng nghìn năm, Lak Sayram giữa vùng Trung Á xa xôi…

 width=

Khi chiều về cơn giông kéo đến thách thức lòng can đảm của những lữ khách độc hành và của chính mình cũng là một lữ khách độc hành…

 width=

Lake Sayram sau cơn giông tố với ánh chiều hoàng hôn sắp tắt…

 width=

Cảnh tái hiện đoàn Lạc đà trên Con đường Tơ lụa ngày xưa…

 width=

Hoá thạch Voi Ma-mút cũng được lưu giữ trong bảo tàng

 width=

Những thung lũng chết trơ trọi với những cột đá bị thời gian xói mòn…

 width=

Thành phố Ô Lỗ Mộc Tề vẫn mang dáng vẻ và ký ức của ngày xưa

Các khách sạn gần Con đường Tơ Lụa

 


Các khách sạn gần Con đường Tơ Lụa – GIÁ KHÁCH SẠN RẺ NHẤT trong khu vực gần Cửa Hàng Đồ Cổ ở Tây An, Trung Quốc

 

Nhập mật khẩu mới cho:

 

Đường dẫn đã hết hạn.

 

Không có tài khoản Agoda nào có địa chỉ email này.

 

Để an toàn, bạn không thể sử dụng lại mật khẩu cũ.

 

Con đường tơ lụa của Trung Quốc ảnh hưởng toàn cầu thế nào?

 

Sáng kiến về một Con đường Tơ lụa mới được Chủ tịch Tập nhắc đến lần đầu tiên vào năm 2013. Nguồn: internet

Đế chế trong thế kỷ XXI này được dẫn lối bởi thương mại và những món nợ, không còn là những đoàn quân trên con đường chinh chiến, Bloomberg viết. Theo hãng tin này, nếu tham vọng của ông Tập thành hiện thực, Bắc Kinh chắc chắn sẽ giữ vị trí trung tâm trong trật tự kinh tế thế giới mới, với độ bao phủ hơn một nửa địa cầu.

Sáng kiến về một Con đường Tơ lụa mới được Chủ tịch Tập nhắc đến lần đầu tiên vào năm 2013. Nó đang dần cân bằng lại vị thế kinh tế – chính trị giữa các đồng minh. Các quốc gia kém phát triển trở nên nổi bật trên bức tranh lớn. Bị tụt hậu trong suốt nửa thế kỷ đã qua của sự phát triển toàn cầu, các quốc gia này nhanh chóng chớp lấy lời hứa của Trung Quốc về những dự án đầu tư tài chính có thể giúp họ trở lại cuộc đua.

Thế nhưng, khi một số lãnh đạo bắt đầu dè chừng, chi phí tài trợ của Trung Quốc ngày một tăng lên. Những quốc gia hưởng lợi từ Hambantota, Sri Lanka đến Piraeus, Hy Lạp bắt đầu nghi ngờ về cái giá họ phải trả trong dài hạn.

Malaysia là một trong những quốc gia được Trung Quốc đầu tư nhiều nhất tại Đông Nam Á. Thủ tướng mới tái nhiệm của họ – ông Mahathir Mohamad đang lùi lại. Tỏ ra quan ngại trước những điều kiện vay nợ và sử dụng nguồn lao động Trung Quốc làm giảm lợi ích cho kinh tế nội địa, ông buộc ngừng triển khai tất cả các dự án xây dựng đường ray và ống dẫn, trị giá hàng tỷ đô do Trung Quốc đầu tư.

Theo tính toán của Morgan Stanley, chỉ trong một thập kỷ, Trung Quốc và những đối tác trong khu vực của họ sẽ tiêu khoảng 1,3 nghìn tỷ đô cho các dự án cầu đường, đường sắt, cảng và mạng lưới điện.

Tại Trung Quốc, BRI cũng mang ý nghĩa chính trị quan trọng. Với chính phủ và các công ty quốc doanh đầu tư khắp nơi trên thế giới, ông Tập khuyến khích các doanh nghiệp trong nước đầu tư vào các dự án trong nước, để làm giàu cho nền kinh tế, cũng như gián tiếp củng cố cho chính quyền của ông.

Doanh nghiệp Trung Quốc dựa vào BRI để định vị những hạn chế ông Tập sẽ dành cho đầu tư từ nước ngoài và luồng vốn. Rất nhiều trong số họ núp bóng các dự án “con cưng” của Chủ tịch Tập để nhận hồng ân từ chính quyền. Trong năm nay, dự án này đã vươn tới Nam Mỹ, vùng Caribe và ngay cả Bắc Cực. Hồi tháng 6, Bắc Kinh tuyên bố các nước tham gia dự án của họ sẽ được ưu tiên sử dụng dịch vụ định vị và điều hướng trên toàn cầu từ vệ tinh mới của họ.

Mạng lưới thương mại phát triển nhanh chóng, bao gồm hai vế Vành đai Kinh tế Con đường Tơ lụa và Con đường Tơ lụa trên biển, đã bao phủ ít nhất 76 quốc gia. Đa số trong đó là các nước đang phát triển thuộc châu Á, châu Phi, Mỹ Latinh cùng với nhiều quốc gia ở rìa đông của châu Âu.

Không có gì bất ngờ, khi phần lớn thương mại toàn cầu đều dựa vào hàng hải, hầu hết các nơi đầu tiên ký kết cùng các gói đầu tư Trung Quốc là các hải cảng, đường ống dẫn và các mối giao thông kết nối giữa cảng và thị trường tiêu thụ. Trung Quốc đang dự tính xây mới và xây thêm hàng chục cảng biển, đặc biệt là xung quanh Ấn Độ Dương. Điều này đã đánh động cảnh giác của Washington và New Delhi về việc: Bao nhiêu cảng sẽ cho phép tàu chiến Trung Quốc neo đậu?

Giống như lực lượng hải quân hùng hậu và mạng lưới căn cứ quân sự bao trùm đã bảo vệ cho đế chế thương mại của Anh vào thế kỷ XIX và Mỹ vào thế kỷ XX, hạm đội tàu ngầm, tàu sân bay và tàu chiến mà Trung Quốc đang xây dựng sẽ cạnh tranh trực tiếp với sức mạnh của Mỹ.

Tour Du Lịch Con Đường Tơ Lụa Trung Hoa

 

Con Đường Tơ Lụa là một hệ thống các con đường buôn bán nổi tiếng đã từ hàng nghìn năm nối châu Á với châu Âu (cách hay nói là giữa Đông và Tây). Con đường tơ lụa bắt đầu từ Phúc Châu, Hàng Châu, Bắc Kinh (Trung Quốc) qua Mông Cổ, Ấn Độ, Afghanistan, Kazakhstan, Iran, Iraq, Thổ Nhĩ Kỳ, Hy Lạp, xung quanh vùng Địa Trung Hải và đến tận châu Âu. Con đường cũng đi đến cả Triều Tiên và Nhật Bản. Nó có chiều dài khoảng 4.000 dặm, hay 6.437 km.

Con Đường Tơ Lụa Trung Hoa

Trung Quốc là nước đầu tiên tìm ra cách trồng dâu nuôi tằm, lấy kén ươm tơ, dệt lụa sớm nhất trên thế giới vào thế kỷ 3 TCN. Tơ lụa thời đó được dành riêng cho vua chúa và hàng quý tộc, sau này lụa tơ tằm được đưa đi các vùng. Con đường tơ lụa dần dần được hình thành từ đó. Thế kỷ 2 TCN, Trương Khiên nhận lệnh từ Hán Vũ Đế đi về phía Tây tìm người Nguyệt Chi nhằm kết đồng minh chống lại quân Hung Nô. Trải qua nhiều gian khổ, Trương Khiên đã tìm được người Nguyệt Chi ở nơi là miền Bắc Ấn Độ ngày nay. Trên đường về ông cùng tùy tùng đã mang theo nhiều sản vật mà triều đình rất quan tâm. Nhờ đó những tuyến đường nhỏ trước đây đã được kết nối lại với nhau, nhiều tuyến mới được khai phá và an toàn hơn do được sự bảo vệ của triều đình. Tuyến đường mà Trương Khiên đã khai phá được người đời sau gọi là Con đường tơ lụa.

Hãy cùng VietsenseTravel khám phá cũng như trải nghiệm con đường nổi tiếng này qua các tour ở bên dưới :

Đánh giá về sáng kiến con đường kỹ thuật số của Trung Quốc

 

BNEWS.VN Phóng viên TTXVN tại Sydney khai thác bài viết của Chan Jia Hao đăng tải trên trang tin của Viện nghiên cứu Lowy, Australia, đánh giá về việc triển khai con đường tơ lụa kỹ thuật số của Trung Quốc.

 src=

Biểu tượng Huawei tại một cửa hàng ở Bắc Kinh, Trung Quốc. Ảnh: AFP/TTXVN

Nội dung bài viết cho rằng sự chuyển giao công nghệ cho phép các nền kinh tế mới nổi phát triển nhảy vọt qua các giai đoạn, nhưng có thể không đảm bảo lợi thế cạnh tranh.

Trong bối cảnh cạnh tranh thương mại Mỹ-Trung diễn biến căng thẳng và Washington tiếp tục triển khai các biện pháp nhằm hạn chế Huawei – “gã khổng lồ” công nghệ hàng đầu của Trung Quốc, sáng kiến về một con đường tơ lụa kỹ thuật số đã được khởi xướng bởi các công ty công nghệ Trung Quốc và đang được xây dựng kéo dài từ khu vực châu Á-Thái Bình Dương đến vùng Vịnh và châu Phi.

Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra là liệu con đường tơ lụa kỹ thuật số này có mang lại lợi thế cạnh tranh lâu dài cho các nền kinh tế mới nổi cũng như có thể tham gia vào Sáng kiến “Vành đai và Con đường” (BRI) như Trung Quốc mong muốn hay không?

* Đằng sau sáng kiến con đường tơ lụa kỹ thuật số…

Con đường tơ lụa kỹ thuật số của Trung Quốc về cơ bản là sự kết hợp các chương trình của Chính phủ nhằm thúc đẩy nhu cầu trong nước với hoạt động xuất khẩu công nghệ của Trung Quốc, cùng với một chương trình nghị sự rộng lớn hơn nhằm kết nối mạng công nghệ của Trung Quốc và các quốc gia khác.

Từ sau năm 1994 khi Trung Quốc chính thức triển khai quyền truy cập Internet, lượng truy cập toàn cầu qua các điểm trung chuyển ở Bắc Kinh, Thượng Hải và Quảng Châu liên tục tăng mạnh từ đầu những năm 2000.

Với sự bùng nổ phát triển của công nghệ hiện nay, “nút thắt cổ chai” này được coi là một trở ngại đối với ngành công nghiệp công nghệ Trung Quốc trong quá trình hội nhập với phần còn lại của thế giới.

Do đó, các công ty công nghệ của nền kinh tế lớn thứ hai thế giới đã tìm cách mở rộng và tích hợp với một số thị trường mới nổi thông qua xuất khẩu dịch vụ. Cơ hội được mở rộng thêm từ sau khi Bắc Kinh ra mắt sáng kiến BRI vào năm 2013.

Một con đường tơ lụa về thông tin đã chính thức được đề cập trong tuyên bố chung năm 2015 giữa Ủy ban cải cách và phát triển quốc gia Trung Quốc, Bộ Ngoại giao và Bộ Thương mại.

Mục đích đặt ra là xây dựng và củng cố cơ sở hạ tầng Internet của Trung Quốc, tăng cường hợp tác trong không gian và phát triển các tiêu chuẩn công nghệ chung giữa các nước thành viên BRI.

Một sự phát triển đáng kể nằm trong sáng kiến BRI là hệ thống đường dây cáp nối Đông Phi – Pakistan, kết nối Pakistan với Kenya thông qua Djibouti, được thực hiện bởi Huawei Marine, một nhánh của Tập đoàn Huawei và được tài trợ bởi Trung tâm Khoa học Nhiệt đới của Hong Kong năm 2017.

Sự tham gia của Trung Quốc vào các tuyến cáp quang dưới biển khác cũng được thể hiện rõ như một tuyến cáp quang dài 4.800 km nối thành phố cổ Kashgar, Tân Cương, Trung Quốc đến Faizabad ở Afghanistan, qua Hành lang Wakhan; dự án cáp quang SEA-ME-WE 5 trên vịnh Bengal nối Đông Nam Á – Trung Đông – Tây Âu có sự tham gia của China Mobile International và China Mobile; tuyến AAE-1 nối châu Á-châu Phi-châu Âu dài 25.000 km có sự tham gia của China Unicom; và dự án Bay of Bengal Gateway (BBG), với sự góp mặt của China Mobile. Các dự án này được coi là nỗ lực nhằm mang lại lợi ích cho năng lực lưu lượng truy cập Internet toàn cầu của Trung Quốc và thiết lập sự hiện diện thương mại nước ngoài.

Trong lĩnh vực phát triển không gian, Trung Quốc cũng đang trở thành trụ cột cho nhiều quốc gia tham gia BRI. Tại Nam Á, Tập đoàn Công nghiệp Great Wall của Trung Quốc đã đồng ý tham gia cùng phóng vệ tinh PakSat Multi Mission với Pakistan, trong khi vệ tinh sắp tới của Afghanistan, Afghanistan-Sat-2, cũng sẽ dựa vào sự hỗ trợ từ Bắc Kinh để có thể đi vào hoạt động. Hiện tại, Trung Quốc cũng đang lãnh đạo Tổ chức Hợp tác Vũ trụ châu Á – Thái Bình Dương (APSCO) – một nền tảng đa phương cho phép Bắc Kinh chuyển giao công nghệ và kinh nghiệm của mình cho các nền kinh tế mới nổi khác.

Bên cạnh đó, Bắc Kinh có kế hoạch tuyên truyền các tiêu chuẩn công nghệ của mình hơn nữa, chủ yếu tập trung ở các quốc gia thành viên BRI. Kế hoạch hành động chung về xây dựng các cơ sở hạ tầng do công ty China Unicom thực hiện dựa trên sáng kiến BRI (2018-2020) do Cơ quan tiêu chuẩn hóa Trung Quốc (SAC) đưa ra nhằm kêu gọi các tiêu chuẩn thống nhất trên các công nghệ bao gồm 5G, trí tuệ nhân tạo và hệ thống định vị vệ tinh.

Nền tảng thanh toán điện tử nội địa của Trung Quốc, Alipay, cũng đã bắt đầu thiết lập sự hiện diện trực tiếp hoặc hoạt động thông qua khách hàng địa phương tại hơn 40 quốc gia trên khắp châu Âu và châu Á, trong đó có Pakistan, Bangladesh và Ấn Độ.

* … là sự phụ thuộc dài hạn vào Bắc Kinh?

Bước nhảy vọt trong thập kỷ qua từ việc thiếu cơ sở hạ tầng mạng cơ bản sang có mạng thương mại và nền tảng công nghệ 4G là cơ sở hỗ trợ nhiều nền kinh tế mới nổi trong BRI có thể vượt qua các nền kinh tế phát triển chậm khác, ít nhất là về công nghệ.

Tuy nhiên, liệu các quốc gia sẽ có thể phát huy tối đa lợi ích như thế nào khi mà phải dựa vào công nghệ của Trung Quốc trong dài hạn. Trước hết, con đường tơ lụa kỹ thuật số về cơ bản là một dự án dựa vào nguồn cung.

Việc cung cấp cơ sở hạ tầng công nghệ là cơ sở để thúc đẩy các ngành thứ cấp và cao cấp của các nền kinh tế mới nổi, nhưng nó không đảm bảo mức độ áp dụng ngang bằng với các dịch vụ công nghệ trên thế giới.

Thứ hai, chuyển giao công nghệ Trung Quốc tại các nền kinh tế khác nhau sẽ được triển khai theo các cách khác nhau. Ví dụ, các thành phố châu Âu khó có thể nhanh chóng chấp nhận các công nghệ 5G của Trung Quốc như các thành phố ở Nam Á.

Các nền kinh tế Nam Á có thể muốn ưu tiên nhiều hơn về phần cứng như vệ tinh và cáp quang, trong khi các nền kinh tế Đông Nam Á lại hướng đến các công nghệ mềm hơn, như trong lĩnh vực hợp tác trí tuệ nhân tạo và thương mại điện tử. Làm thế nào để sự khác biệt này có thể bổ sung hoặc thay thế nhau với một lợi thế cạnh tranh vẫn là một điều không chắc chắn.

Thứ ba, do phải phụ thuộc hoàn toàn vào công nghệ Trung Quốc, các công nghệ được triển khai cho các nước BRI có thể chỉ là thứ cấp so với các công nghệ được triển khai trên khắp các thành phố của Trung Quốc.

Điều này có thể dẫn tới một hiệu ứng tụt hậu trong xuất khẩu công nghệ, nơi mà công nghệ mới phải có được chỗ đứng nhất định tại thị trường Trung Quốc trước khi chúng có thể được triển khai ở nơi khác. Ngược lại, các quốc gia BRI này có thể trở thành các cơ sở thử nghiệm trước khi các sản phẩm và dịch vụ công nghệ tốt hơn, hiệu quả hơn được triển khai tại Trung Quốc.

Các quốc gia dọc theo con đường tơ lụa kỹ thuật số sẽ khó có thể chống lại sự phụ thuộc vào dòng chảy công nghệ Trung Quốc, nhưng họ vẫn sẽ phải đánh giá cẩn thận nhu cầu trong nước, khả năng áp dụng công nghệ và tốc độ đổi mới nếu muốn đạt được lợi thế cạnh tranh trong dài hạn./.

Mọi điều bạn cần biết về ‘Một vành đai – Một con đường’

 

Tháng 9 năm 2013, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình khi sang thăm trường Đại học Nazarbayev tại Cộng hòa Kazakhstan đã chính thức công bố với thế giới “Vành đai kinh tế con đường tơ lụa”. Ngay sau đó, ông Tập tiếp tục công bố “Con đường tơ lụa trên biển” thế kỷ 21 khi đi thăm Indonesia.

Đây chính là hai phần trong một kế hoạch “Một vành đai, một con đường”, đọc theo âm Hán Việt là “Nhất đới, nhất lộ”; còn tiếng Anh gọi là “One Belt, One Road” (viết tắt là OBOR) hoặc còn được gọi là “Sáng kiến Vành đai – Con đường” “Belt and Road Innitiative” – viết tắt là BRI.

“Một vành đai, Một con đường” là gì?

Về cơ bản, BRI là một mạng lưới nối liền giữa các tuyến đường bộ, đường sắt, các đường ống dẫn dầu, các mạng lưới điện, các hệ thống cảng biển cùng rất nhiều dự án hạ tầng nối liền khoảng 65 quốc gia. Việc phát triển các hệ thống và dự án hạ tầng này nhằm kết nối Trung Quốc với phần còn lại của thế giới.

“Một vành đai, Một con đường” bao gồm hai phần: Vành đai và Con đường. “Vành đai” có nghĩa là “Vành đai kinh tế con đường tơ lụa” (Silk Road Economic Belt); “Con đường” có nghĩa là “Con đường tơ lụa trên biển” thế kỷ 21 (21st Century Maritime Silk Road).

Vành đai kinh tế con đường tơ lụa sẽ là mạng lưới liên kết trên bộ, kết nối Trung Quốc với Vịnh Ba Tư và biển Địa Trung Hải qua Trung và Tây Á, Đông Nam Á, Nam Á và Ấn Độ Dương, bắt đầu từ thành phố Quảng Châu thuộc tỉnh Quảng Đông đi qua 10 thành phố khác của Trung Quốc và kết nối với hàng loạt trung tâm kinh tế – thương mại Âu – Á như: Almaty (Kazakhstan), Bishkek (Kyrgyzstan), Samarcanda (Uzbekistan), Dushanbe (Tajikistan), Teheran (Iran), Istanbul (Thổ Nhĩ Kỳ), Moscow (Nga), Diusburgo (Đức), Rotterdam (Hà Lan), Venice (Ý), từ đó lan tỏa đến các thành phố khác của châu Âu, châu Phi.

Con đường tơ lụa trên biển thế kỷ 21 thực chất là tuyến đường giao thông nối các cảng biển, các tuyến đường bộ và đường sắt của 29 quốc gia lại với nhau, trong đó, bao gồm chín quốc gia Đông Nam Á: Indonesia, Malaysia, Myanmar, Singapore, Thái Lan, Campuchia, Việt Nam, Philippines, và Brunei; năm quốc gia vùng Nam Á là Bangladesh, Ấn Độ, Maldives, Pakistan, và Sri Lanka; chín quốc gia Tây Á là Iran, Iraq, Kuwait, Oman, Qatar, Ả rập Xê út, Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất, Yemen, và Bahrain; năm quốc gia Tây Phi là: Ai Cập, Somalia, Sudan, Djibouti, và Eritrea.

“Con đường tơ lụa trên biển” thế kỷ 21 sẽ bắt đầu từ Phúc Châu (tỉnh Phúc Kiến) chạy qua hướng Nam tới các nước ASEAN, vượt qua eo biển Malacca, trở về hướng Tây chạy dọc các quốc gia thuộc Ấn Độ Dương rồi gặp “Vành đai kinh tế con đường tơ lụa” tại Venice qua khu vực biển Đỏ và Địa Trung Hải. “Con đường tơ lụa trên biển” được thiết kế như là một mạng lưới liên kết trên biển nhằm nối liền biển Đông với Ấn Độ Dương, Đông Phi, biển Đỏ và Địa Trung Hải.

 width=

“Một vành đai, Một Con đường” là đại dự án thế kỷ của Trung Quốc mà Chủ tịch Tập Cận Bình là người công bố. Ảnh: Nicolas Asfouri-Pool/Getty Images.

Đại dự án

Như đã nêu, BRI sẽ là mạng lưới nối kết các tuyến đường bộ, đường biển, đường sắt của khoảng 65 quốc gia với nhau lại. Có thể nói, tầm vóc của BRI thực sự vĩ đại, vì nó kết nối tổng GDP của các quốc gia thuộc BRI, chiếm 23.000 tỉ USD, tương đương 1/3 GDP toàn cầu, cũng như liên kết 62% toàn bộ dân số thế giới. So sánh giữa BRI với Kế hoạch Marshall mà Mỹ đã thực hiện nhằm tái thiết châu Âu sau Chiến tranh Thế giới thứ Hai thì quy mô và phạm vi của BRI còn lớn hơn nhiều.

Chỉ tính tới năm 2015, các ngân hàng quốc doanh Trung Quốc đã đầu tư trên 250 tỉ USD cho các dự án đường sắt và các dự án sản xuất điện. Chỉ tính riêng nửa đầu năm 2015, các công ty Trung Quốc đã ký 1.401 hợp đồng nằm trong khuôn khổ BRI, trị giá 37,6 tỉ USD. Các hợp đồng này chiếm tới 43,3% tổng số lượng hợp đồng dự án với bên ngoài do các ngân hàng quốc doanh Trung Quốc cung cấp vốn. Ước tính khoản đầu tư trong BRI sẽ chiếm 4.000 tỉ USD, tương đương với tổng dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc năm 2015.

Để hiện thực hóa BRI, Trung Quốc đã thành lập ba thiết chế tài chính để rót vốn cho sáng kiến này, bao gồm Quỹ Con đường Tơ lụa (Silk Road Fund – SRF), Ngân hàng Đầu tư Hạ tầng Châu Á (Asian Infrastucture Invesment Bank – AIIB) và Ngân hàng Phát triển Mới (New Development Bank – NDB).

Năm 2014, Quỹ Con đường Tơ lụa được thành lập với số vốn dự tính ban đầu 40 tỉ USD. Cục Quản lý Ngoại hối Trung Quốc (State Administration od Foreign Exchange), Ngân hàng Đầu tư Trung Quốc (the China Investment Corporation), Ngân hàng Xuất nhập khẩu Trung Quốc (the Export-Import Bank of China) và Ngân hàng Phát triển Trung Quốc (the China Development Bank) là các tổ chức góp vốn vào Quỹ này.

Năm 2015, Trung Quốc cũng cho thành lập AIIB với 57 quốc gia – thành viên sáng lập (trong đó có Việt Nam). AIIB dự kiến có nguồn vốn 100 tỉ USD. Là một ngân hàng phát triển, AIIB tập trung cung cấp nguồn vốn cho việc xây dựng và phát triển lĩnh vực điện, năng lượng, giao thông, viễn thông, xây dựng hạ tầng nông thôn, cung cấp nước, các dự án bảo vệ môi trường, phát triển đô thị và dịch vụ logistic.

Cũng vào năm 2014, lãnh đạo các nước BRICS, bao gồ Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc và Nam Phi đã cùng nhất trí thành lập Ngân hàng Phát triển Mới (New Development Bank – NDB). NDB khởi đầu với số vốn 50 tỉ USD và kỳ vọng sẽ đạt số vốn 100 tỉ USD trong thời gian tới. NDB cũng sẽ tập trung vào việc cho vay các dự án phát triển hạ tầng.

Năm 2015, Ủy ban Phát triển và Tái thiết Quốc gia, Bộ Ngoại giao, Bộ Thương mại Trung Quốc đã cùng nhau đưa ra kế hoạch chi tiết cho dự án BRI. Trong kế hoạch chi tiết đó, bốn loại hình cơ bản trong xây dựng hạ tầng của BRI là: giao thông (đường bộ, đường sắt, cảng, sân bay…), năng lượng (các đường ống dẫn dầu, các nhà máy lọc dầu…), viễn thông và các khu kinh tế đặc biệt (đặc khu).

 width=

Các đại công trường là hình ảnh thường thấy của “Một vành đai – Một con đường”. Ảnh: Getty.

Một mũi tên, trúng nhiều đích

Động cơ của BRI là gì?

Trong một bài phát biểu quan trọng, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã nhấn mạnh các quốc gia láng giềng có giá trị chiến lược quan trọng vượt trội.

“Sự phát triển toàn diện quan hệ với các nước láng giềng, để củng cố tình hữu nghị láng giềng, tăng cường hợp tác cùng có lợi, duy trì và với cơ hội quan trọng chiến lược đối với sự phát triển của Trung Quốc, bảo vệ chủ quyền quốc gia, lợi ích an ninh và phát triển, và cố gắng làm cho mối quan hệ chính trị của chúng ta với nước láng giềng thân thiện hơn, quan hệ kinh tế vững chắc hơn, hợp tác an ninh sâu sắc, nhân văn gần nhau hơn.”

“Phấn đấu duy trì hòa bình và ổn định ngoại vi là một mục tiêu quan trọng của chính sách ngoại giao với các nước láng giềng. Để tập trung vào đào sâu cùng có lợi và tích cực tham gia hợp tác kinh tế khu vực, thúc đẩy khả năng tương tác cơ sở hạ tầng và xây dựng Vành đai kinh tế con đường tơ lụa, Con đường tơ lụa trên biển thế kỷ 21, để xây dựng một trật tự mới cho hội nhập kinh tế khu vực.”

Trong các phát biểu này, Tập Cận Bình đã thể hiện rõ tầm nhìn về việc sử dụng các phương tiện kinh tế để duy trì sự ổn định của khu vực, và khẳng định vai trò lãnh đạo của Trung Quốc đối với các quốc gia láng giềng thông qua BRI.

Về mặt chiến lược, năm 2015, Justin YiFu Lin, một cựu kinh tế gia trưởng của Ngân hàng Thế giới (WB) có cho rằng Trung Quốc đưa ra BRI để nhằm đối trọng lại chính sách Xoay trục và Hiệp định Thương mại Xuyên Thái Bình Dương (TPP) từ phía Mỹ. Ông ta cũng nói thêm rằng, Trung Quốc sử dụng các nguồn lực kinh tế của mình, bao gồm dự trữ ngoại tệ và kinh nghiệm xây dựng hạ tầng để khẳng định vị trí của Trung Quốc tại khu vực.

Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến việc Trung Quốc đưa ra sáng kiến BRI. Là một thị trường lớn bậc nhất thế giới, Trung Quốc muốn giảm chi phí vận chuyển hàng hóa. Sáng kiến BRI sẽ khiến các tuyến đường vận tải cả đường biển và đường bộ thuận tiện hơn, điều đó sẽ khiến hàng hóa từ Trung Quốc dễ dàng tiếp cận với các thị trường thuộc BRI.

Ngoài ra, có một số lý do để Trung Quốc thúc đẩy BRI:

– Thứ nhất, Bắc Kinh muốn giảm sự phụ thuộc của tăng trưởng kinh tế Trung Quốc vào đầu tư hạ tầng nội địa. Điều này sẽ khiến các công ty xây dựng Trung Quốc, các công ty sản xuất các vật dụng liên quan sẽ phát triển hướng ra bên ngoài, vì các công ty này đóng góp rất nhiều vào nền kinh tế Trung Quốc. Chính vì vậy, với sáng kiến BRI, chính phủ Trung Quốc muốn sử dụng nguồn vốn khổng lồ của mình để thúc đẩy các công ty này vươn ra các quốc gia nằm trong BRI.

– Thứ hai, việc tập trung phát triển các dự án hạ tầng sẽ giúp cho sức mạnh của đồng nhân dân tệ (NDT) được tăng cường. Cùng với việc phát triển kinh tế, để tăng thêm sức mạnh và mở rộng tầm ảnh hưởng trên thế giới, Trung Quốc đã xây dựng chiến lược quốc tế hoá đồng NDT, chính thức đưa đồng tiền này vào nhóm các đồng tiền dự trữ của thế giới. Với sự hỗ trợ từ các khoản cho vay khổng lồ, từ 2015, Trung Quốc đã tham gia vào Ngân hàng Tái thiết và Phát triển châu Âu và đồng thời cũng là thành viên sáng lập của AIIB. Với những nỗ lực trên của Trung Quốc, trong đợt rà soát tháng 11/2015, Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) khẳng định, đồng NDT đã đáp ứng tiêu chuẩn giao dịch tự do và cùng với đồng USD, Euro, Bảng Anh và Yên Nhật tham gia vào giỏ tiền tệ toàn cầu kể từ ngày 1/10/2016 với tỷ trọng 10,92%.

– Thứ ba, BRI sẽ góp phần đáng kể trong việc đảm bảo an ninh năng lượng của Trung Quốc thông qua các dự án xây dựng đường ống dẫn dầu chạy dọc Trung Á, Nga và các cảng nước sâu thuộc các nước Đông Nam Á. Trung Quốc hiện nay là quốc gia nhập khẩu dầu lớn nhất thế giới. Hầu hết lượng dầu mỏ nhập khẩu của Trung Quốc đến từ châu Phi và Trung Đông và đều đi qua eo biển Malacca (nằm ở khu vực tiếp giáp giữa Malaysia, Indonesia và Singapore). Điều khiến Trung Quốc lo ngại là nếu chiến tranh xảy ra trên biển Đông, eo biển Malacca sẽ bị khóa lại, nguồn cung cấp dầu mỏ của Trung Quốc sẽ bị chặn lại và sẽ tác động rất lớn đến sự phát triển kinh tế của Trung Quốc trong khi nó đang thèm khát năng lượng.

– Thứ tư, việc phát triển các dự án hạ tầng của các quốc gia trong khuôn khổ BRI sẽ tác động tốt đến mức độ tăng trưởng của kinh tế Trung Quốc. Ngoài ra, hàng hóa và dịch vụ của Trung Quốc cũng sẽ được gia tăng xuất khẩu đến các thị trường này. Trong một bài phát biểu hồi tháng 3 năm 2015, Chủ tịch Tập Cận Bình đã tỏ ý mong muốn kim ngạch thương mại thường niên giữa Trung Quốc với các quốc gia BRI sẽ vượt qua con số 2.500 tỉ USD vào năm 2025.

Theo một báo cáo năm 2016 của Viện Kinh tế Quốc tế Peterson (Mỹ), tại khu vực Nam Á, Trung Quốc đã tiến hành xây dựng Hành lang Kinh tế Trung Quốc – Pakistan, trong đó cơ bản là hệ thống đường sắt trị giá 46 tỉ USD. Tại Đông Nam Á, Trung Quốc cũng đang thúc đẩy xây dựng đường sắt tuyến Trung Quốc – Lào, Trung Quốc – Thái Lan, Jakarta – Bandung trị giá trên 20 tỉ USD, dự kiến sẽ hoàn thành bởi các công ty Trung Quốc trước năm 2020. Ngoài ra, các ngân hàng Trung Quốc cấp vốn cho BRI đang thương thảo với nhiều quốc gia để xây dựng cho các quốc gia này 5.000 km đường sắt cao tốc, với tổng số vốn đầu tư trên 160 tỉ USD.

Không chỉ tập trung vào phát triển các tuyến đường bộ và đường sắt, BRI còn tập trung vào xây dựng các đặc khu (khu kinh tế đặc biệt) và các cảng biển. Ví dụ như tại Campuchia, năm 2008, trước khi BRI được công bố, Trung Quốc đã giúp Campuchia xây dựng Đặc khu kinh tế Shihanoukville như là một kênh phát triển quan hệ hợp tác giữa hai nước. Trung Quốc cũng đang có kế hoạch xây dựng cảng nước sâu tại Shihanoukville, cảng biển này sẽ là một phần trong chiến lược “chuỗi ngọc trai” (String of Pearls) nhằm tăng cường ảnh hưởng của Trung Quốc tại khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, trong chiến lược trở thành cường quốc biển hàng đầu, thay thế Hoa Kỳ chi phối toàn bộ thế giới. Công ty sản xuất xi măng hàng đầu của Trung Quốc – Anhui Conch cũng đang xây dựng các nhà máy sản xuất xi măng lớn tại Indonesia, Việt Nam và Lào. Quỹ đầu tư Con đường tơ lụa thì đầu tư vào nhiều dự án xây dựng đường ống dẫn dầu từ Vịnh Bengal tới tỉnh Côn Minh (Trung Quốc).

 width=

Mắc nợ Trung Quốc mà không thể trả nợ, Sri Lanka phải cho Trung Quốc thuê lại cảng Hambantota trong 99 năm. Ảnh: Sri Lanka Group.

Mặt trái của tấm huân chương

Có những quan điểm khác nhau về vai trò và tác động của BRI. Bên cạnh những ý kiến hồ hởi từ những nước đang phát triển trong cơn khát vốn được nhận vốn vay để phát triển hạ tầng của họ, cũng có những ý kiến trái chiều khác.

Đầu năm 2018, Tổng thống Pháp Macron và Thủ tướng Anh Theresa May đã từ chối ký kết Bản ghi nhớ (MOU) về BRI với phía Trung Quốc. Tổng thống Pháp thậm chí còn bình luận: “Những con đường này không thể là bá quyền kiểu mới được, chưa nói những con đường này sẽ dẫn các quốc gia đi theo nó trở thành chư hầu”.

Những lo ngại như vậy về BRI cũng được nhiều học giả thuộc nhiều quốc gia khác nhau chia sẻ. Các học giả Campuchia thì khuyến cáo chính phủ ba vấn đề về BRI, bao gồm: i) vấn đề “bẫy nợ” với số vốn mà Trung Quốc cung cấp khiến Campuchia có thể mắc phải gánh nặng nợ nần như Sri Lanka hay một số nước châu Phi khác; ii) những tác động xấu về môi trường cũng như đời sống của người dân liên quan đến các đập thủy điện mà Trung Quốc đang xây dựng cho Campuchia; iii) Campuchia có thể vì các tác động của nợ nần, viện trợ kinh tế… sẽ rơi vào vòng xoáy ảnh hưởng của Trung Quốc trên bàn cờ chính trị khu vực.

Đối với Việt Nam, trong một nghiên cứu, các tác giả Việt Nam đã thể hiện quan điểm lo ngại: “thông qua chiến lược ‘Một vành đai, Một con đường’, Trung Quốc có thể giải quyết được một lúc ba bài toán, đó là: i) có động lực lôi kéo phát triển trong nước, đẩy hàng hóa dư thừa trong nước ra bên ngoài; ii) lôi kéo được các quốc gia tham gia, tạo nên một mô hình liên kết vững chắc làm thế đối trọng với TPP do Mỹ đề xướng; iii) trong bối cảnh tranh chấp chủ quyền biển đảo ở biển Đông, có thể thấy được ẩn ý đằng sau của Trung Quốc là thông qua chiến lược này từng bước tìm cách khẳng định chủ quyền của Trung Quốc ở biển Đông.”[1]

Như vậy, các mối lo ngại của các quốc gia về BRI tập trung trong hai vấn đề cơ bản: thứ nhất, đó là liên quan đến “bẫy nợ” mà các quốc gia vay vốn để phát triển hạ tầng từ các ngân hàng Trung Quốc sẽ mắc phải; thứ hai, đó là về các ý đồ chính trị của Trung Quốc đằng sau BRI.

Về “bẫy nợ”, một nghiên cứu của Ngân hàng Phát triển Trung Quốc cùng với Ngân hàng Xuất nhập khẩu Trung Quốc về việc thực hiện các khoản cho vay giai đoạn từ 2013 – 2015 đã cho thấy 70% lượng tín dụng cung cấp ra bên ngoài Trung Quốc luôn kèm theo các điều kiện cơ bản, trong đó có việc bắt buộc mua sắm hàng hóa, nguyên vật liệu từ Trung Quốc và sử dụng nhân công từ Trung Quốc.

Theo tính toán của Trung tâm Ngiên cứu Chiến lược & Quốc tế (Center for Strategic and International Studies – CSIS) thì trong việc thực hiện các gói thầu của BRI, 89% là do các công ty Trung Quốc tiến hành, 7,6% là do các công ty địa phương thực hiện, chỉ có 3,4% là do các công ty nước ngoài thực hiện. Như vậy, trong việc xây dựng các công trình hạ tầng này, phần lớn lợi ích thuộc về phía các công ty Trung Quốc. Còn lại, nhiều quốc gia vay vốn vướng vào “bẫy nợ” với Trung Quốc. Việc thực hiện dự án đã không thực sự hiệu quả cộng với tình trạng tham nhũng đã dẫn đến những khoản nợ khổng lồ.

Một nghiên cứu được xuất bản năm 2017 cho biết, các công ty Trung Quốc đang sở hữu gần 25% các sản phẩm dầu mỏ của Kazakhstan, trên 50% lượng khí gas xuất khẩu của Turkmenistan. Còn Ngân hàng Xuất nhập khẩu Trung Quốc đang là nhà cung cấp tín dụng lớn nhất, hiện đang nắm giữ 49% khoản nợ quốc gia của Tadjikistan, 36% khoản nợ quốc gia của Kirgizstan.

Ở Việt Nam, những mối lo ngại này không phải là không có căn cứ. Cụ thể, báo chí Việt Nam đưa tin Việt Nam phải trả lãi rất lớn cho tuyến đường sắt nội đô Cát Linh – Hà Đông. Tuyến đường sắt này thực hiện từ khoản vay 250 triệu USD từ Ngân hàng Xuất nhập khẩu Trung Quốc, do Công ty Hữu hạn Tập đoàn Cục 6 Đường sắt Trung Quốc làm tổng thầu thi công. Dự án này khởi công năm 2011, dù đến nay vẫn chưa thể vận hành, nhưng đã đến hạn phải trả tiền lãi cho Ngân hàng Xuất nhập khẩu Trung Quốc khoảng 650 tỉ đồng/ năm.

Về các ý đồ chính trị của Trung Quốc, nhiều phân tích cùng ví dụ thực tiễn cho thấy Trung Quốc muốn tăng cường ảnh hưởng chính trị cũng như sự hiện diện của quân đội của mình tại các quốc gia nằm trong sáng kiến BRI. Djibouti, một nước nhỏ ở châu Phi, đã phải đồng ý cho Trung Quốc thiết lập căn cứ hải quân trên lãnh thổ của mình vào năm 2017, sau khi không thể trả nợ hàng tỉ đô-la cho Trung Quốc. Sri Lanka đang lo ngại về việc Trung Quốc có thể huy động quân sự tại cảng Hambantota trong giai đoạn khủng hoảng, sau khi cảng này được cho Trung Quốc thuê 99 năm để trừ bớt khoản nợ cũng lên đến hàng tỉ đô-la.

Theo cùng một cách, BRI ẩn chứa những rủi ro về chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ đối với Việt Nam. Dự luật Đặc khu gần đây làm dấy lên mối lo ngại về an ninh quốc phòng tại Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc. Thêm vào đó, Việt Nam và Trung Quốc đang có những tranh chấp trên biển Đông, gây thêm lo ngại cho người dân Việt Nam vốn đã chứng kiến lịch sử xung đột giữa quốc gia mình với Trung Quốc hàng ngàn năm nay.

“Tham vọng của Trung Quốc trong việc đề xuất chiến lược ‘Một vành đai, Một con đường’ đặt Việt Nam vào tình trạng ‘tiến thoái lưỡng nan’, không tham gia thì bị loại ra khỏi ‘cuộc chơi’, còn tham gia thì việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ ở biển Đông sẽ gặp nhiều thách thức.”[2]

***

“Một vành đai, Một con đường” là một kế hoạch vĩ đại của Trung Quốc, thể hiện tham vọng trở thành siêu cường, vươn rộng ảnh hưởng ra toàn cầu. Theo tuyên bố từ phía Trung Quốc, BRI với số vốn hàng ngàn tỉ USD sẽ giúp xây dựng, hiện đại hoá các tuyến đường bộ, đường sắt, đường biển, các sân bay, cảng biển… của khoảng 65 quốc gia khác nhau.

Tuy nhiên, bên cạnh những thuận lợi do BRI mang lại, thế giới đã chứng kiến “mặt trái của tấm huân chương”, với những gánh nặng nợ nần mà Sri Lanka, Campuchia và nhiều nước châu Phi đang mắc phải. Từ những gánh nặng nợ nần đó đến những lệ thuộc và khả năng bị chi phối chính trị là không xa, mà hai quốc gia này là những ví dụ điển hình.

Tài liệu tham khảo:

[1] Hoàng Thế Anh (Chủ biên), Chuyển đổi phương thức phát triển kinh tế của Trung Quốc sau Đại hội XVIII Đảng Cộng sản Trung Quốc, NXB KHXH, HN, 2017, trang 240.

[2] Hoàng Thế Anh, sđd, trang 299.

Bạn có biết…

… Luật Khoa là một tạp chí độc lập và phi lợi nhuận. Với mong muốn mang lại trải nghiệm đọc báo tốt nhất cho bạn đọc, chúng tôi không đặt quảng cáo và do đó không có doanh thu. Luật Khoa chi trả mọi chi phí bằng các khoản đóng góp của bạn đọc.

Mỗi ngày, các phóng viên, biên tập viên và cộng tác viên của Luật Khoa đều tận tâm với từng con chữ và từng mối quan tâm của bạn đọc, nhằm mang lại cho bạn đọc cái nhìn mới mẻ và đa chiều về những vấn đề pháp luật, chính trị.

Nếu tất cả bạn đọc đều đóng góp cho Luật Khoa, dù là 20 nghìn đồng, tờ báo độc lập và khai phóng này của chúng ta sẽ hoạt động hiệu quả và bền vững hơn rất nhiều. Mỗi đồng bạn đóng góp đều giúp cho Việt Nam của chúng ta ngày càng tốt đẹp hơn, và bạn chỉ mất một phút để trở thành nhà tài trợ của Luật Khoa. Xin cảm ơn.

Leave your Comment