Bom nguyên tử Hiroshima Nagasaki là gì 231

Mục lục

Tổng thống Mỹ Harry Truman và quả bom nguyên tử ném xuống Hiroshima

 

Trong tất cả các biên niên sử, không một nhân vật nào liên quan đến quả bom nguyên tử ném xuống Hiroshima nhiều hơn Tổng thống Mỹ Harry Truman, lúc ấy đang trên chiến hạm USS Augusta trở về từ Hội nghị Postdam. Khi nghe tin quả bom đã được thả, ông Truman nói: “Đây là điều vĩ đại nhất trong lịch sử …”.

 

Nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima hiện nay như thế nào? 5 điều tổng kết sau khi thăm quan tại đây | MATCHA

 

Đây là nhà máy năng lượng nguyên tử số 1 Fukushima

福島

“Các bạn có nhận ra được chúng tôi đang đứng ở đâu không?”

Đây chính là nhà máy phát điện nguyên tử số 1 Fukushima. Đây là nơi đã xảy ra sự cố đó.

Fukushima hiện nay như thế nào?

Ngày 11 tháng 3 năm 2011. Một trận động đất rất mạnh “trận động đất ngoài khơi Thái Bình Dương khu vực Tohoku (dưới đây gọi là Trận động đất mạnh khu vực phía Đông Nhật Bản” với tâm chấn ngoài khơi Thái Bình Dương đã xảy ra tại khu vực Tohoku. Nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima thuộc công ty điện lực Tokyo (dưới đây gọi là nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima) nằm ven biển Fukushima là nơi xảy ra sự cố rò rỉ vật chất có tính phóng xạ.

Trên tivi, báo, các phương tiện internet ngập tràn các thông tin, cả các thông tin không chính xác về mối nguy hiểm không thể nhìn thấy bằng mắt thường là tia phóng xạ. Người dân không biết nên tin vào thông tin nào.

Từ khi sự cố xảy ra đến nay đã 8 năm trôi qua. Fukushima và nhà máy điện nguyên tử số 1 hiện nay như thế nào?

Nhà máy điện nguyên tử số 1 dưới góc nhìn của 2 phóng viên

福島

Anh Cole (bên trái) và Frank (bên phải)

Phóng viên thực hiện điều tra là anh Cole người Mỹ và anh Frank người Hà Lan.

Cả 2 người hiện đều đang sinh sống tại Tokyo, anh Cole là nhân viên công ty, còn Frank hiện vẫn là sinh viên. Họ đều biết đến Fukushima qua các phương tiện truyền thông nhưng không có ai biết rõ về năng lượng hạt nhân, tia phóng xạ,…Đây là lần đầu tiên họ đến đây.

Để giải quyết những nỗi bất an mơ hồ

Cả 2 người họ đều có những câu hỏi, nỗi bất an. “Nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima có thật sự an toàn khi vào đó?”, “hiện trường nơi xảy ra sự cố đó hiện như thế nào?”, “thời gian tới sẽ như thế nào?”. Những nỗi bất an mơ hồ, không biết hiện nay như thế nào, thời gian tới sẽ như thế nào,…

Họ có rất nhiều điều muốn tìm hiểu về Fukushima hiện nay. Nào, chúng ta hãy cùng theo họ nhé.

※ : Để thăm quan bên trong nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima, chúng tôi cần phải xin được cấp phép đặc biệt để viết bài.
※ : Bài viết này được viết dựa trên các thông tin tại thời điểm ngày 15, 16/1/2019.

Mục lục:

Phần 1: Nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima hiện nay? 5 sự việc mà chúng tôi đã tìm hiểu được sau khi thăm quan tại đây

Phần 2: Khu vực xung quanh nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima hiện nay như thế nào?

1.Nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima có thật sự an toàn khi vào?

福島

Tỉnh Fukushima nằm ở khu vực Tohoku của Nhật Bản. Với diện tích rộng lớn, trong số các tỉnh thành của Nhật Bản thì Fukushima có diện tích lớn thứ 3.

Nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima nằm ven biển thuộc tỉnh Fukushima.

Khu vực chỉ thị lánh nạn chiếm 2,7% toàn tỉnh

福島

Toàn tỉnh Fukushima và khu vực chỉ thị lánh nạn hiện nay. Khi sự cố xảy ra đã có chỉ thị lánh nạn trong vòng 20km từ nhà máy điện nguyên tử nhưng hiện nay chỉ thị này đã được dỡ bỏ, ngoại trừ 1 phần khu vực.

Xung quanh nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima hiện nay cũng có khu vực chỉ thị lánh nạn nhưng dần dần sẽ được dỡ bỏ.

Diện tích toàn bộ tỉnh Fukushima là 13,783km2. Diện tích khu vực chỉ thị lánh nạn hiện nay khoảng 370km2. So với diện tích toàn bộ tỉnh Fukushima thì chỉ chiếm 2.7% (tại thời điểm tháng 4/2017).

Ngày càng nhiều người quay về quê hương

福島

Khu mua sắm tạm thời tại thị trấn Namie “Machi Nami Marche”. Ở đây có rất nhiều tiệm ăn, cửa hàng bán sản phẩm, đây cũng là nơi nghỉ ngơi của người dân.

Số lượng người dân sơ tán trong và ngoài tỉnh Fukushima vào lúc cao điểm (tháng 5/2012) vượt quá con số 160,000 người, hiện nay số lượng người dân lánh nạn trong và ngoài tỉnh vào khoảng 45,000 người (tại thời điểm tháng 7/2018). Số lượng người dân sơ tán quay trở về đang ngày càng tăng.

Lượng tia phóng xạ có xu hướng giảm dần. Theo tài liệu của Hiệp hội quy định năng lượng nguyên tử, tỷ lệ tia phóng xạ trong không gian trong vòng 80km từ nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima so với năm 2011 thì đã giảm khoảng 74% (※1).

Trong bài viết này, chúng tôi đã đến quận Odaka, thành phố Minamisoma, nơi đã được dỡ bỏ chỉ thị lánh nạn năm 2016 và thị trấn Namie, nơi đã được dỡ bỏ chỉ thị lánh nạn năm 2017 và có cuộc trò chuyện với người dân hiện đã trở về sinh sống tại quê hương. Các bạn hãy xem thêm cả phần sau của bài viết này nhé.

※1: Tại thời điểm tháng 9/2017. Đây là tỷ lệ bình quân của tỷ lệ tia phóng xạ trong không gian ở độ cao 1m từ mặt đất.

Giao thông ở khu vực lân cận

福島

Thị trấn Tomioka

Chúng tôi đã đi xe buýt để đến nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima.

福島

Từ thị trấn Tomioka nằm ở phía Nam nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima, chúng tôi đến thị trấn Okuma nơi có nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima. Hiện nay, 1 phần thị trấn Tomioka và hầu như toàn bộ thị trấn Okuma vẫn đang có chỉ thị lánh nạn.

福島

Trong ảnh là sông Tomioka nằm ở khu vực đã được dỡ bỏ chỉ thị lánh nạn tại thị trấn Tomioka. Dòng nước phong phú chảy từ trên núi xuống, vào mùa thu cá hồi lại tìm đến đây.

福島

Thị trấn Okuma nơi có nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima

Trên đường đi chúng tôi gặp rất nhiều xe tải cỡ lớn vận hành ngược chiều ví dụ như các xe tác nghiệp khử nhiễm trong khu vực xung quanh hoặc các xe thực hiện thao tác dỡ bỏ lò năng lượng nguyên tử.

“Tôi đã nghĩ rằng gần nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima sẽ hoàn toàn không có ai nhưng vẫn có nhiều xe tác nghiệp như thế này đi lại” (Anh Cole).

Chúng tôi rẽ qua đường quốc lộ, đi về phía nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima.

Trước tiên sẽ kiểm tra vật chất có tính phóng xạ bên trong cơ thể

福島

Chúng tôi đã đến nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima. Từ cửa sổ của toà nhà là nơi nghỉ ngơi cỡ lớn, chúng ta có thể quan sát bao quát bên trong nhà máy.

Chúng tôi phải kìm chế sự háo hức muốn khám phá, không biết khi đến gần để xem thì sẽ như thế nào?, trước tiên chúng tôi phải tham gia kiểm tra điều kiện phóng xạ tại phòng nghỉ cỡ lớn này.

福島

Chúng tôi được đo xem vật chất phóng xạ trong cơ thể tồn tại bao nhiêu bằng máy có tên whole body counter. Họ sẽ kiểm tra xem trước và sau khi thăm quan nhà máy thì có sự chênh lệch nhiều về con số này hay không.

Máy whole body counter sẽ đo số lượng tia phóng xạ trong 1 phút (tia γ). Nếu trước và sau khi vào nhà máy, số lượng đó tăng lên từ 1,500cpm (counts per minute) trở lên thì có khả năng vật chất phóng xạ đã đi vào trong cơ thể.

Trong lần viết bài này, anh Cole trước khi vào thăm quan là 907cpm, sau khi vào thăm quan là 954cpm. Anh Frank trước khi vào thăm quan là 1,488cpm, sau khi vào thăm quan là 1,339 cpm. Mặc dù con số này có sự khác nhau tuỳ từng người nhưng trước và sau khi vào thăm quan thì không có sự chênh lệch nhiều.

Kiểm tra tia X

福島

Tuy nhiên có thật sự là lượng tia phóng xạ trong nhà máy là con số an toàn hay không?

Chúng ta hãy thử xem con số bên trong nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima thực tế nhé. Đây là lượng tia phóng xạ đã đo được trước lò phản ứng số 4 hôm nay. Con số đó là 0.008mSv/h (※2).

Con số này chưa bằng 1/7 lượng tia phóng xạ khi kiểm tra tia X vùng ngực (1 lần). Thông thường, khi tiến hành kiểm tra bằng tia X vùng ngực 1 lần thì lượng tia phóng xạ vào khoảng 0.06mSv. Khi ở 1 giờ tại một nơi gần hiện trường xảy ra sự cố điện nguyên tử thì con số đo được là 0.008mSv là con số rất thấp.

Để tham khảo, chúng tôi đã thử so sánh lượng tia phóng xạ nhiễm khi ở trạng thái thông thường.

※2: Trong ảnh là đơn vị μSv/h nhưng trong bài viết này để cho dễ hiểu chúng tôi đã thống nhất bằng đơn vị mSv/h. 1mSv/h=1,000μSv/h。

So sánh các loại lượng tia phóng xạ khác nhau Đơn vị (mSv)
Lượng tia phóng xạ nhiễm tự nhiên trong 1 năm (bình quân của thế giới) 2.4
Chuyến bay khứ hồi Tokyo ~ NY 0.11〜0.16
Kiểm tra tia X vùng ngực (1 lần) 0.06
Thị sát nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima (khoảng 5 giờ) 0.04
1 giờ tại ga Fukushima nơi đặt trụ sở uỷ ban hành chính của tỉnh (※3) 0.0002
1 giờ tại New York (※4) 0.00005

Tham khảo: https://www.env.go.jp/chemi/rhm/kisoshiryo/attach/201510mat1s-01-6.pdf

Trong bài viết lần này, chúng tôi đã thăm quan bên trong nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima trong khoảng 5 giờ, lượng tia phóng xạ đo được sau cùng là 0.04mSv. Con số này bằng khoảng ⅔ giá trị 1 lần đo bằng tia X vùng ngực.

※3: Con số đo tại “Corasse Hiroba” gần ga Fukushima vào ngày 23/1/2019. Làm tròn đến con số hàng chục nghìn. Tham khảo: http://fukushima-radioactivity.jp/pc/
※4: Từ con số đo được vào ngày 23/1/2018, làm tròn đến con số hàng trăm nghìn. Tham khảo: https://www.jnto.go.jp/eq/eng/04_recovery.htm

Khi thăm quan chỉ cần ăn mặc nhẹ nhàng là được?

福島

Tiếp theo chúng tôi được trang bị thêm một số đồ dùng khi thăm quan bên trong nhà máy. Chúng tôi được mượn 1 số đồ dùng như mũ, mặt nạ, tất, găng tay, áo vest,..chúng tôi mặc lên bên ngoài quần áo thông thường của mình.

Trên áo vest có dụng cụ đo tia phóng xạ trong túi (bên phải, phía dưới ảnh). Dụng cụ này dùng để đo lường xem có thể bị nhiễm tia phóng xạ như thế nào trong quá trình thăm quan.

福島

Chắc hẳn có nhiều người sẽ hỏi chỉ có vậy thôi sao?

Lượng tia phóng xạ bên trong nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima giảm dần hàng năm, ngoài ra công tác khử nhiễm cũng liên tục được tiến hành, vì vậy khi thăm quan chỉ cần trang phục nhẹ nhàng là được (tại thời điểm tháng 1/2019).

Có thể đi bộ mà không cần mặt nạ

福島

Hiện nay, tại 96% khu vực bên trong nhà máy, người ta không cần phải mặc trang phục bảo hộ ví dụ như mặt nạ mà vẫn có thể làm việc được.

Vì vậy, tuỳ từng địa điểm mà có thể đi bộ bên trong mà không cần phải đeo mặt nạ như các bạn thấy trong ảnh.

福島

Bản đồ bên trong nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima

Chúng tôi đang đi bộ trên đường “Sakura Dori” ngay phía trước nhà nghỉ cỡ lớn. Con đường này nằm cách lò phản ứng nguyên tử khoảng 1,500m.

2.Điều gì đã xảy ra tại nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima?

Sự cố xảy ra vào tháng 3/2011

福島

Nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima vốn là nhà máy phát điện nguyên tử do công ty điện lực Tokyo vận hành. Năng lượng điện được phát ra tại đây sẽ được chuyển đến Kanto nằm cách đó khoảng hơn 200km.

Tuy nhiên, trận động đất phía Đông Nhật Bản xảy ra vào ngày 11/3/2011 đã kéo theo sóng thần cao khoảng 15m tại nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima.

福島

Ảnh chụp ngày 15/3/2011, từ trái sang là lò phản ứng hạt nhân số 1 ~ 4. Nguồn ảnh của công ty điện lực Tokyo.

Do sóng thần mà 4 toà nhà nơi có “lò phản ứng hạt nhân” (từ 1 ~ 4) nằm ở độ cao 10m so với mực nước biển đã bị mất nguồn điện hoàn toàn.

Các lò phản ứng hạt nhân bị mất chức năng làm lạnh, bên trong lò số 1 ~ 3 có nhiệt độ tăng cao, dẫn đến hiện tượng nhiên liệu hạt nhân tan chảy “meltdown” (※5).

※5: Tại lò số 4 vào lúc đó đang kiểm tra định kỳ thì không có sự cố meltdown.

福島

Ảnh chụp ngày 15/3/2011. Lò số 3 (bên trái) và lò số 4 (bên phải) sau vụ nổ hydrogen. Nguồn ảnh của công ty điện lực Tokyo.

Ngoài ra, tại lò phản ứng hạt nhân số 1, 3, 4 đã xảy ra vụ nổ hydrogen. Do 1 loạt sự cố như meltdown, nổ hydrogen,…dẫn đến vật chất mang tính phóng xạ lan toả trong không khí, đất, nước biển,…

Chắc hẳn có nhiều người vẫn nhớ bức ảnh này, nó tác động rất lớn trên toàn thế giới. Hiện trường đó hiện nay như thế nào nhỉ?

Chúng tôi đã được hướng dẫn bởi Abe-san, Kimoto-san phụ trách truyền thông tại công ty điện lực Tokyo.

3.Hiện trường sự cố đó hiện nay như thế nào?

福島

Chúng tôi hướng đến hiện trường nơi xảy ra sự cố đó. Đây là lò phản ứng nguyên tử nơi đã xảy ra hiện tượng meltdown và vụ nổ hydrogen.

Diện tích của nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima rất rộng nên chúng tôi di chuyển bằng xe buýt.

Bên trong nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima gọn gàng, ngăn nắp

福島

Anh Cole đã rất ngạc nhiên với phong cảnh có thể nhìn thấy từ cửa sổ. “Bên trong nhà máy sạch đẹp hơn tôi nghĩ. Mọi thứ được sắp xếp rất gọn gàng và ngăn nắp”.

福島

Anh Frank cũng đồng ý với điều đó. “Nhìn giống như công trường xây dựng, nhà máy công nghiệp”.

Tuy vậy, các nhân viên tác nghiệp trong trang phục tác nghiệp khiến chúng tôi nhớ ra đây là hiện trường của nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima.

Từ khoảng cách 100m đến lò phản ứng hạt nhân

福島

Từ trái sang là lò số 1, số 2

Chúng tôi lên xe buýt và đi khoảng 5 phút để đến mô đất cao. Toà nhà ngay trước mặt chúng tôi là lò phản ứng hạt nhân.

福島

Từ trái sang là lò số 2, toà nhà mái vòm được phủ bên trên là lò số 3, góc trong cùng là lò số 4

Từ đây đến toà nhà có thể nhìn thấy trước mặt khoảng 100m. “Toà nhà vẫn có phần bị thiệt hại nhỉ? Quả thật nhìn vào đây chúng ta lại cảm nhận được sự cố đã xảy ra ngay tại nơi này” (anh Frank nói).

Abe-san của công ty điện lực Tokyo đã nói. “Chúng ta hãy thử đến gần một chút nữa nhé”. Anh Cole và Frank đều rất ngạc nhiên. “Chúng ta có thể đến gần như thế sao?”

Vài met đến lò phản ứng hạt nhân

福島

Phía sau là lò phản ứng hạt nhân số 3

Chúng tôi đã đến đoạn đường giữa lò phản ứng số 2 và số 3. Khoảng cách này chỉ cách vài met đến lò phản ứng hạt nhân. Phía trên của lò vẫn còn vết tích lưu lại khi xảy ra vụ nổ hydrogen. Phía dưới vẫn còn lưu lại rõ ràng thiệt hại bởi đống gạch vụn do sóng thần.

Tuy nhiên, có thật sự an toàn khi đến gần như thế này không?

福島

Abe-san đang giải thích (bên phải). Phía sau là lò phản ứng hạt nhân số 2.

Abe-san giải thích rằng “Chúng tôi có thể đi bộ tại đây trong trang phục như thế này kể từ sau tháng 5/2018”.

“Chúng tôi đặt những tấm thép lên mặt đất để ngăn bụi bay lên đồng thời chúng tôi cũng dọn dẹp đống gạch vụn, nhờ đó lượng tia phóng xạ cũng giảm đi. Chúng tôi liên tục thực hiện kiểm soát lượng bụi. “Bụi” ở đây là bụi có chứa vật chất tính phóng xạ trong không khí. Chúng tôi luôn giám sát năng lượng phóng xạ”.

Phạm vi có thể đi bộ và tác nghiệp trong trang phục tác nghiệp thông thường như thế này dần mở rộng ra hàng năm.

4.Hiện nay nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima đang làm gì?

Vậy thì hiện nay nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima đang làm gì?

Nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima đã được quyết định sẽ dỡ bỏ, các thao tác hiện nay được chia thành 2 nội dung lớn.

①Di chuyển nhiên liệu từ lò phản ứng hạt nhân
②Giải pháp với nguồn nước bị nhiễm

①Di chuyển nhiên liệu từ lò phản ứng hạt nhân

福島

Sử dụng cần cẩu để di chuyển gạch vụn tại Lò phản ứng số 1

Nhiên liệu đã sử dụng bên trong lò phản ứng hạt nhân sẽ không được sử dụng nữa. Hiện nay người ta đang tiến hành các thao tác để di chuyển lượng nhiên liệu đó nhằm dỡ bỏ lò phản ứng.

Lò phản ứng số 1, 2, 3 nơi xảy ra hiện tượng meltdown do lượng tia phóng xạ bên trong lò vẫn còn cao nên người ta sẽ tiến hành các thao tác cẩn trọng theo các giai đoạn khác nhau.

Lò phản ứng số 1 hiện vẫn còn nhiều gạch vụn cần phải di dời, người ta vừa sử dụng cần cầu ở khoảng cách xa, vừa xúc bỏ gạch đá vụn từng chút một. Lò phản ứng số 2 không phát sinh vụ nổ hydrogen nhưng bên trong lò vẫn còn vật chất có tính phóng xạ, người ta cũng đã bắt đầu điều tra bên trong lò.

福島

Lò phản ứng số 3 lúc xảy ra sự cố và sau khi hoàn thành phủ mái vòm. Bên trái là ngày 21/3/2011, bên phải là ngày 21/2/2018. Nguồn ảnh của công ty điện lực Tokyo.

Tại lò số 3, công tác dỡ bỏ gạch đá vụn, khử nhiễm đã hoàn tất, hiện nay đang tiến hành các thao tác lắp đặt thiết bị để di chuyển nhiên liệu ví dụ như phủ mái vòm (ảnh bên phải).

福島

Hiện nay tại thời điểm tháng 1/2019, thao tác đang được tiến hành nhất để dỡ bỏ lò phản ứng là tại lò số 4 (ảnh).

Lò số 4 đã xảy ra vụ nổ hydrogen nhưng vào thời điểm xảy ra động đất thì lò không hoạt động do đang được kiểm tra định kỳ nên không xảy ra hiện tượng meltdown. Vì vậy, các thao tác cũng dễ thực hiện hơn.

Năm 2014, người ta đã hoàn thành xong việc di chuyển nhiên liệu, di chuyển sang hồ bơi cạnh đó và được kiểm soát ổn định. Thao tác tại lò số 4 đã hoàn thành và hiện nay lò đã được an toàn.

Tại lò số 1 ~ 3 cũng cần phải di chuyển các mảnh vụn nhiên liệu là nhiên liệu tan chảy, nhưng hiện nay người ta đang tiến hành điều tra bên trong bằng robot để di chuyển nhiên liệu.

Các bạn có thể xem thêm video về điều tra bên trong lò số 3 được tiến hành vào tháng 7/2017 tại đây. Vào tháng 2/2019, lò số 2 đã được tiến hành điều tra các mảnh vỡ, gạch vụn.

福島

Hình ảnh ghi lại khi máy giống như 2 ngón tay (bên trái) đang cầm vào mảnh vỡ có hình dạng như viên đá và nâng lên (bên phải). Ảnh bên phải được chụp tại lò số 2 vào tháng 2/2019. Nguồn ảnh của công ty Toshiba Energy Systems & Solutions Corporation (bên trái), công ty điện lực Tokyo (bên phải)

②Giải pháp với nước bị ô nhiễm

福島

Để giảm lượng tia phóng xạ trong không khí và ngăn không cho nước mưa thấm vào đất, người ta đã phủ bề mặt đất bên trong nhà máy bằng nhựa asphalt

Một thao tác nữa cần tiến hành song song với việc di chuyển nhiên liệu trong lò phản ứng là giải pháp với nước bị ô nhiễm.

Tại sự cố năm 2011, vật chất tính phóng xạ không chỉ phát tán trong không khí mà còn ngấm vào cả nước biển và đất.

Tại thời điểm viết bài (tháng 1/2019), vật chất có tính phóng xạ trong nước biển quanh khu vực nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima có nồng độ tương đối thấp nhưng để giảm rủi ro thì cần tiến hành nhiều giải pháp khác nhau.

“Bức tường băng” bao quanh lò hạt nhân

福島

Các đường ống được lắp đặt bao quanh dưới mặt đất ở khu vực lò phản ứng hạt nhân. Ở dưới mặt đất, người ta đã xây dựng bức tường băng sâu đến 30m.

Phía dưới mặt đất của lò phản ứng hạt nhân hiện nay đang bị ô nhiễm do vật chất có tính phóng xạ. Vì vậy, người ta đã bao quanh lò phản ứng hạt nhân trong phạm vi 1,5km bằng bức tường băng, ngăn nước mới từ bên ngoài thâm nhập vào.

福島

Nguồn ảnh của công ty điện lực Tokyo

Ngoài ra, người ta còn xây dựng bức tường bằng thép như trong ảnh ở phía biển, để ngăn không cho nước ngầm dưới mặt đất bị ô nhiễm chảy ra biển.

福島

Thiết bị khử đa nguyên tử

“Ở dưới mặt đất nơi có lò phản ứng hạt nhân đã xảy ra tình trạng nước bị ô nhiễm nhỉ? Nguồn nước đó sẽ như thế nào?” (anh Cole hỏi)

“Nước ô nhiễm trong nhà máy sẽ được xử lý làm sạch bằng vô số thiết bị có trong nhà máy ví dụ như thiết bị khử đa nguyên tử (ALPS). Vật chất phóng xạ ảnh hưởng mạnh đến cơ thể con người như cesium hay strontium sẽ được loại bỏ” (Abe-san, công ty điện lực Tokyo).

Nước trong bể sẽ đi đâu?

福島

Bể chứa nước đã qua xử lý

Chỉ có vật chất phóng xạ tritium là không thể loại bỏ bằng kỹ thuật hiện nay, vì vậy nước đã loại bỏ hầu hết các vật chất phóng xạ ngoại trừ tritium sẽ được chứa trong bể đặt bên trong nhà máy.

福島

Bể chứa nước bên trong nhà máy

“Nước trong bể chứa sẽ như thế nào tiếp theo?” (anh Frank hỏi)

Bên trong nhà máy điện nguyên tử số 1 Fukushima tại thời điểm tháng 1/2019 có khoảng 940 bể chứa, tổng cộng chứa khoảng 1.100.000 tấn nước. Theo kế hoạch thiết kế xây dựng bể chứa hiện nay dựa trên tình hình tại nơi xảy ra sự cố thì kế hoạch dự kiến là có thể chứa đến 1.370.000 tấn

70 năm Hiroshima: Ngọn lửa hạt nhân vẫn ám ảnh Nhật Bản – CHÂU Á

 

 

70 năm Hiroshima: Ngọn lửa hạt nhân vẫn ám ảnh Nhật Bản – CHÂU Á – RFI

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

"/

Nghe
Tải nạp
Podcast

  • 13h00 – 13h17 GMTThông tin 04/11 13h00 GMT
  • 13h17 – 14h00 GMTPhần còn lại của chương trình 05/11 13h17 GMT

Các chương trình phát thanh mới nhất



Để khai thác hết nội dung truyền thông đa phương tiện, bạn phải có phần bổ trợ Flash trong trình duyệt của bạn.


Để có thể kết nối, bạn phải kích hoạt các cookie trong tham số trình duyệt của bạn.


Để lướt web nhanh nhất, website RFI tương thích với những trình duyệt sau đây : Internet Explorer 8 và +, Firefox 10 và +, Safari 3 và +, Chrome 17 và + v.v..

RFI

Các ngoại ngữ

Các dịch vụ

Nghe

Đài RFI

Các website khác của tập đoàn

Rất tiếc, thời hạn kết nối đã hết.

 

Sự phân biệt chủng tộc của vụ đánh bom Nagasaki và Hiroshima

 

Bởi Linda Gunter, CounterPunch

Tháng này 71 năm trước, Mỹ đã cắt bom hạt nhân ở Hiroshima và Nagasaki, vào tháng 8 lần lượt là 6 và 9.

“Phân biệt chủng tộc” có lẽ không phải là từ đầu tiên nảy ra trong đầu chúng ta khi chúng ta suy nghĩ về những sự kiện khủng khiếp này, và hậu quả ngay lập tức và ongoign của chúng.

Nhưng theo một cuốn sách hấp dẫn của Vincent J. Intondi, xuất bản năm ngoái và mang tên Người Mỹ gốc Phi chống lại Bom, thì việc thừa nhận những vụ đánh bom đó là một hành động phân biệt chủng tộc đã lôi kéo người Mỹ gốc Phi vào phong trào giải trừ hạt nhân và các cuộc chiến trong tương lai giữ họ lại ở đó

Như Intondi giải thích trong phần giới thiệu của mình,

Nỗi sợ của các nhà hoạt động xã hội đen mà chủng tộc đóng vai trò trong quyết định sử dụng bom nguyên tử chỉ tăng lên khi Hoa Kỳ đe dọa sử dụng vũ khí hạt nhân ở Triều Tiên trong các 1950 và tại Việt Nam một thập kỷ sau đó.

Intondi cho rằng việc loại bỏ những kẻ thù không phải là người da trắng để sử dụng hoặc đe dọa vũ khí nguyên tử đã lôi kéo người Mỹ gốc Phi không chỉ tham gia vào phong trào hủy bỏ hạt nhân, mà còn là một hình thức hoạt động xã hội kết nối nhiều vấn đề dân quyền và nhân quyền trên toàn cầu, hơn là quy mô quốc gia.

Chiến dịch chống hạt nhân đen: bị đẩy ra khỏi lịch sử

Kể từ 1945, các nhà hoạt động xã hội đen đã đưa ra trường hợp rằng vũ khí hạt nhân, chủ nghĩa thực dân và cuộc đấu tranh tự do màu đen được kết nối với nhau, viết Intondi.

Người Mỹ gốc Phi đã công nhận chủ nghĩa thực dân từ Hoa Kỳ lấy uranium từ Congo do Bỉ kiểm soát đến Pháp để thử vũ khí hạt nhân ở Sahara Hồi, Intondi viết. Chính việc sử dụng và tiếp tục thử nghiệm bom nguyên tử, đã thúc đẩy nhiều người trong cộng đồng da đen tiếp tục đấu tranh vì hòa bình và bình đẳng như một phần của cuộc đấu tranh toàn cầu vì quyền con người.

Những người tham gia cuộc đấu tranh chống vũ khí hạt nhân bao gồm Martin Luther King, Jr., tất nhiên, nhưng cũng có WEB Du Bois, Paul Robeson, Marian Anderson và nhiều người khác. Tuy nhiên, hiếm khi khuôn mặt của họ được gợi lên khi có cuộc thảo luận về cuộc diễu hành Ban the Bomb hoặc, sau đó, sự nổi lên của SANE / Freeze.

Có lẽ không ai thể hiện rõ hơn sự hiểu biết rõ ràng về mối liên hệ giữa cuộc đấu tranh vì hòa bình và công lý và cuộc chạy đua vũ trang hơn Bayard Rustin, sau khi được Tổng thống Obama trao tặng Huân chương Tự do của Tổng thống trong 2013.

Tuy nhiên, bất chấp vai trò thẳng thắn của Rustin đối với hòa bình và giải giáp, từ ‘hạt nhân’ không bao giờ xuất hiện trong tiểu sử Wikipedia của ông. Sự lãnh đạo của Rustin trong phong trào chống hạt nhân, giống như nhiều người Mỹ gốc Phi của ông, đã biến mất khỏi sách sử. Nhưng không phải từ Intondi’s.

Vô nhân đạo cả một dân tộc

Cuộc tranh luận về việc liệu Hoa Kỳ có hợp lý trong việc thả bom nguyên tử xuống thành phố Hiroshima và Nagasaki hay không. Lập luận được chấp nhận rộng rãi nhất – nhưng bị thách thức dữ dội – ủng hộ là cần phải buộc Nhật Bản đầu hàng và do đó kết thúc Thế chiến II.

Nhưng nền tảng của phân biệt chủng tộc là rõ ràng rõ ràng. Intondi trích dẫn nhà thơ Langston Hughes đặt câu hỏi mà nhiều người khác lên tiếng; Tại sao Hoa Kỳ không thả bom nguyên tử vào Đức hay Ý?

Câu trả lời có thể được tìm thấy trong tình cảm chống Nhật kinh khủng và tràn đầy sức sống mà Intondi trích dẫn, quất lên để phi nhân cách hóa toàn bộ dân số. Điều này bao gồm tạp chí Time lừng lẫy tuyên bố rằng Jap vô lý bình thường là không biết gì. Có lẽ anh là con người. Không có gì chỉ ra điều đó.

Rõ ràng, đây là những lời xỉ vả mà cộng đồng người Mỹ gốc Phi đã quá quen thuộc. Nó cho phép họ đồng cảm với các nạn nhân vô tội ở Hiroshima và Nagasaki, và rộng hơn, với những người trên khắp thế giới bị áp bức bởi chủ nghĩa thực dân.

Do đó, theo Intondi, việc thả bom nguyên tử xuống Nhật Bản đã được cộng đồng người Mỹ gốc Phi nhìn qua một lăng kính rất khác so với Mỹ trắng. Du Bois nhận ra ngay di sản của Hiroshima và Nagaski sẽ là gì. Nó sẽ dẫn đến một âm mưu trục lợi của công ty nhằm gây ảnh hưởng nặng nề nhất đến người dân lao động ở Mỹ.

Kinh doanh lớn muốn chiến tranh để giữ tâm trí của bạn khỏi cải cách xã hội, Intondi trích lời Du Bois nói tại một cuộc họp báo 1950 Harlem. Càng thà tiêu tiền thuế của bạn cho bom nguyên tử hơn là cho các trường học vì theo cách này nó kiếm được nhiều tiền hơn.

Tất cả những gì chúng tôi đang nói đến chỉ để tạo thêm một cơ hội hòa bình

Ngày nay, Mỹ vẫn đang chi tiêu nhiều hơn cho vũ khí nguyên tử hơn là trường học. Chính quyền Obama đã công bố một kế hoạch chi tiêu nghìn tỷ đô la 1 trong những năm tiếp theo để nâng cấp và tân trang lại vũ khí hạt nhân. (Gần đây, một phát ngôn viên của Obama gợi ý rằng tổng thống có thể tìm cách giảm đáng kể dự luật đó trước khi rời văn phòng.)

Nhưng tiếng nói của người Mỹ gốc Phi như Robeson, Du Bois, Dorothy Chiều cao, Dick Gregory và những người khác không còn dẫn đầu phong trào giải trừ hạt nhân. Đám đông bãi bỏ hạt nhân ngày nay phần lớn là người da trắng, tiến bộ và gần như hoàn toàn tóc bạc.

Tại sao họ biến mất? Nhiều người Mỹ gốc Phi trong phong trào chống hạt nhân của 1950 và ’60 đã kiên quyết ở bên trái, một số thành viên hoặc đồng hành với Đảng Cộng sản. Intondi săn lùng phù thủy và mồi chung Red, buộc phải rút lui trên tất cả các mặt trận, bao gồm cả một số người Mỹ gốc Phi, Intondi gợi ý.

Một số treo trên một thời gian. Hai mươi năm sau bài phát biểu của King Tôi có một bài diễn văn Dream Dream, tại một cuộc diễu hành kỷ niệm 1983 tháng 8, nền tảng chính thức vẫn tuyên bố tầm quan trọng của giải trừ hạt nhân, như Intondi đã trích dẫn trong cuốn sách của mình:

Ngày nay, khi còn sống, Tiến sĩ King vẫn sẽ sử dụng ‘sự thật không vũ trang’ để cảnh báo rằng chúng ta đang đứng trước địa ngục của địa ngục tự thiêu nhiệt hạch. Chúng ta phải biến đổi động lực của cuộc đấu tranh quyền lực thế giới từ vũ khí hạt nhân chạy đua đến một cuộc thi sáng tạo để khai thác thiên tài của con người với mục đích biến hòa bình và thịnh vượng thành hiện thực cho tất cả các thành phố. Chúng tôi kêu gọi công chúng Mỹ biến cuộc đua vũ trang thành một “cuộc đua hòa bình” sử dụng các phong trào đang tồn tại và phát triển ở Hoa Kỳ như nền tảng của nó.

Vấn đề sống đen!

Nhưng hòa bình không bao giờ được chạy. Sự thịnh vượng không đến với nhiều người, đặc biệt là trong cộng đồng người Mỹ gốc Phi. Hoạt động chống hạt nhân cuối cùng đã thuyết phục được Tổng thống Reagan thay đổi hướng đi, nhưng vũ khí hạt nhân không bị bãi bỏ ở Mỹ hoặc ở bất kỳ quốc gia nào đã sở hữu chúng. Những người khác như Israel, Ấn Độ và Pakistan, đã phát triển chúng.

Quan điểm cho rằng vũ khí hạt nhân là ‘cần thiết’, hay ‘răn đe’, bất chấp các cuộc biểu tình và tất cả bằng chứng ngược lại, sau đó đã lắc lư và tiếp tục làm như vậy.

Nhiều người khác đã từ bỏ nguyên nhân là tốt. Hiroshima và Nagasaki bây giờ là 71 trong quá khứ, và mặc dù chúng ta phải đối mặt với mối đe dọa hủy diệt ngay lập tức bởi việc sử dụng vũ khí hạt nhân vô tình hoặc có chủ ý, ý thức và sự hiểu biết về mối đe dọa dai dẳng này đã lắng xuống.

Đối với cộng đồng người Mỹ gốc Phi, các ưu tiên đã thay đổi. Mặc dù sự phân biệt ra khỏi các cuốn sách thời hiệu, nó vẫn tồn tại. Cơ hội cho người Mỹ gốc Phi tăng lên, nhưng không đủ, và quá ít. Những đám đông khổng lồ của dân chúng tiếp tục uể oải trong sự lãng quên ghetto. Có những vụ nổ định kỳ – các cuộc bạo loạn ở Watts, Newark, Washington – nhưng không đủ hành động để đưa cộng đồng thoát khỏi hoàn cảnh nghèo đói và phân biệt đối xử.

Một nắm bắt cơ bản về chiều sâu của phân biệt chủng tộc bởi cộng đồng không phải người da đen ở Hoa Kỳ đã không bao giờ đạt được. Điều này dẫn đến sự hiểu lầm về ý nghĩa và ý định đằng sau phong trào Cuộc sống đen tối, sự vắng mặt của từ nhỏ bé đó ‘cũng’ dẫn đến sự chỉ trích, sửa đổi và thậm chí là thù địch.

Ghi nhận sự đóng góp của người Mỹ gốc Phi

Vụ đánh bom ở Hiroshima và Nagasaki là một quyết định có thể được đưa ra bởi vì chính phủ Hoa Kỳ và đội tuyên truyền của nó đã gieo rắc tâm lý tập thể của người Mỹ vào ý tưởng rằng người dân Nhật Bản, như Tướng Joseph Stilwell đã nói lúc bấy giờ gián gián. Báo chí Hoa Kỳ, như chúng ta đã thấy từ trích dẫn Thời gian, đã ở ngay sau anh ta.

Sau đó, những bức ảnh bắt đầu xuất hiện – những đứa trẻ bị bỏng với làn da lơ lửng; của các cơ thể cháy hoặc thậm chí bốc hơi; của những cái chết đau đớn vì bệnh phóng xạ. Và còn có Sadaki Sasaki và cần cẩu hòa bình origami 1,000 mà cô đã gấp trước khi chết tại 12 do bệnh bạch cầu mười năm sau khi quả bom được thả xuống quê nhà ở Hiroshima.

Những hình ảnh mạ kẽm một phong trào. Nhưng họ cũng gợi lên sự công nhận và đồng cảm giữa hàng ngàn người Mỹ gốc Phi, những người nhìn thấy sự phân biệt chủng tộc vì nó là gì và cung cấp động lực cho sự đóng góp đáng kể nhưng chủ yếu của họ cho phong trào bãi bỏ hạt nhân.

Đánh dấu 67 năm vụ ném bom nguyên tử xuống Hiroshima:

 

(ĐCSVN) – Để đánh dấu 67 năm ngày xảy ra vụ ném bom nguyên tử tại Hiroshima (Nhật Bản), Tổng Thư ký Liên hợp quốc Ban Ki-moon, ngày 6/8, đã lên tiếng kêu gọi cộng đồng quốc tế cùng hợp tác để loại bỏ vũ khí hạt nhân trên phạm vi toàn cầu.

 src=

Hiroshima kỷ niệm 67 năm ngày xảy ra vụ ném bom nguyên tử (Ảnh: Internet)

Tại lễ tưởng niệm hàng năm ở Công viên Tưởng niệm Hòa bình Hiroshima, Đại diện cao cấp của Liên hợp quốc về vấn đề giải trừ quân bị, bà Angela Kane đã đọc bức thông điệp của Tổng Thư ký Ban Ki-moon, trong đó tuyên bố: “Nhiều thập kỷ sau đó, thảm họa Hiroshima vẫn tiếp tục vang dậy. (…) Sẽ không bao giờ xảy ra tấn công hạt nhân nữa, không bao giờ. Từ bỏ tất cả các loại vũ khí như vậy không phải là một mục tiêu giả định mà cần phải có biện pháp chắc chắn nhất để ngăn chặn việc sử dụng chúng trong tương lai”.

Hơn 400.000 người đã bị thiệt mạng kể từ sau khi kết thúc Chiến tranh Thế giới thứ 2 và tiếp sau đó là các vụ ném bom tại Hiroshima và Nagasaki.

“Mọi người đều hiểu rằng sử dụng vũ khí hạt nhân không thể không gây ảnh hưởng tiêu cực tới dân thường”, ông Ban Ki-moon nói thêm, “các loại vũ khí hạt nhân không có chỗ đứng hợp pháp trong thế giới chúng ta. Việc ngăn chặn, loại bỏ chúng vừa là một nghĩa vụ tinh thần vừa là sự cần thiết thực tế để bảo vệ nhân loại”.

Tổng Thư ký Liên hợp quốc cũng đồng thời lưu ý tầm quan trọng của việc phổ biến những câu chuyện của “hubakusha” – cụm từ được Nhật Bản dùng để chỉ những nạn nhân của vụ ném bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki – nhằm thu hút sự quan tâm của dư luận quốc tế về các hệ quả chắc chắn mà vũ khí hạt nhân gây ra cũng như sự cần thiết phải loại bỏ nó.

Ông Ban nhấn mạnh, tiến hành giải trừ quân bị và không phổ biến vũ khí hạt nhân là một mối ưu tiên hàng đầu. Kế hoạch 5 điểm đã từng được Tổng Thư ký công bố vào năm 2008 bao gồm các khuyến nghị về việc xác minh, tính an toàn, việc thiết lập một khuôn khổ pháp lý, sự minh bạch và các loại vũ khí thông thường.

Trong thông điệp thứ hai được gửi tới Hội nghị thượng đỉnh quốc tế chống bom nguyên tử, diễn ra đúng vào dịp tưởng niệm 67 năm ngày xảy ra vụ ném bom kinh hoàng tại Nhật Bản, Tổng Thư ký Ban Ki-moon cũng lưu ý việc xây dựng một tương lai không vũ khí hạt nhân đòi hỏi hợp tác quốc tế giữa các chính phủ thành viên cũng như tất cả các công dân trên toàn thế giới.

“Gánh nặng giải trừ quân bị không chỉ có thể được gỡ bỏ bởi các nhóm hòa bình”, ông đánh giá, “Mỗi người, dù ở lứa tuổi nào, mức thu nhập nào, nghề nghiệp nào, giới tính nào, quốc tịch nào cũng đều có thể thực hiện nhiệm vụ này”.

Tại Công viên Tưởng niệm Hòa bình Hiroshima, tiếng chuông ngân vang đánh dấu một phút mặc niệm lúc 08:15 giờ địa phương (23:15 GMT), ngày 6/8, đúng thời khắc máy bay Enola Gay của Mỹ thả quả bom nguyên tử xuống Nhật Bản. Hàng chục ngàn người đã tham dự buổi lễ cùng nhau in lặng, tưởng nhớ 140.000 nạn nhân, chủ yếu là thường dân thiệt mạng ngay sau khi quả bom phát nổ. Chưa bao giờ số nạn nhân thiệt mạng trong vụ nổ bom nguyên tử ở Hiroshima được thống kê chính xác nhưng người ta tin rằng, hàng chục ngàn người chết sau đó vì ảnh hưởng phóng xạ./.

 

Mỹ ném bom nguyên tử Nhật Bản: Một nửa sự thật

 

  • Chia sẻ FB
  • Chia sẻ Twitter

Ở trường học, chúng ta được dạy ngắn gọn trong Sách giáo khoa Lịch sử, phần Lịch sử thế giới cận đại, rằng: “Tháng 8 năm 1945, Mỹ ném 2 quả bom nguyên tử xuống 2 thành phố Hiroshima và Nagasaki – Nhật Bản, buộc Nhật Hoàng phải tuyên bố đầu hàng vô điều kiện trước quân Mỹ”. Sách giáo khoa đã nói đúng một phần sự thật, nhưng không đề cập đến những sự thật khác trước, trong và sau khi Mỹ ném bom xuống Nhật Bản.

Nguyên nhân phát triển bom nguyên tử

Sự phát triển bom nguyên tử của nước Mỹ, mà trong đó có cả tác động của nhà bác học Einstein thông qua lá thư kêu gọi tổng thống Mỹ chế tạo bom nguyên tử, làm nhiều người có cảm giác thật khó lý giải, nhất là đối với những ai yêu mến Einstein. Thực ra, chuỗi sự kiện này nằm trong một cuộc chạy đua vũ khí hủy diệt giữa Mỹ và Đức, bởi vì thứ vũ khí này – nếu được tạo ra – sẽ trở thành phương tiện để xoay chuyển kết quả của toàn bộ cuộc Thế chiến thứ hai. Nếu Đức có bom nguyên tử trước Mỹ, đó sẽ là một thảm họa.

Mỹ ném bom nguyên tử Nhật Bản: Chưa đến một nửa sự thật

Sau khi có thông tin về việc các nhà khoa học Đức chạm tới ngưỡng cửa của lý thuyết tạo ra vũ khí hạt nhân, Einstein phải lật lại một số lý thuyết mình từng phủ định trước đó. Ông nhận ra sai lầm trong tính toán của mình và ngay lập tức hiểu ra sự nguy hiểm của vũ khí hạt nhân. Bức thư Einstein-Szilárd được viết bởi Leó Szilárd và ký bởi Albert Einstein sau đó đã được gửi cho Tổng thống Mỹ Franklin D. Roosevelt vào ngày 2 tháng 8 năm 1939. Nó cảnh báo về nguy cơ người Đức có thể phát triển bom nguyên tử và đề xuất rằng Hoa Kỳ nên khởi động chương trình hạt nhân của chính mình. Nó dẫn tới việc thành lập Dự án Manhattan phát triển quả bom nguyên tử đầu tiên.

Nội tình trong việc thả bom nguyên tử

Sau này, khi đã có bom nguyên tử trong tay, để đánh gục hẳn sức chiến đấu của phe phát xít, chấm dứt hoàn toàn trận chiến dai dẳng hao người tốn của giữa phát xít và phe đồng minh, Mỹ đã quyết định dùng đến phương án cuối cùng: đó là thả bom nguyên tử xuống 2 cơ sở tàng trữ vũ khí hàng đầu của Nhật Bản là Nagasaki và Hiroshima.

Tuy nhiên trong vài tháng trước khi ném hai quả bom nguyên tử kia, Mỹ đã rải hơn 63 triệu truyền đơn xuống 33 thành phố trên khắp nước Nhật, trong đó đưa ra cảnh báo về việc đánh bom dữ dội các thành phố chính của Nhật Bản:

Hãy đọc thật kỹ vì nó có thể cứu lấy mạng sống của chính bạn, người thân hay bạn bè của bạn.

Trong vài ngày tới, một số hoặc tất cả những thành phố được liệt kê trong danh sách ở mặt sau truyền đơn này sẽ bị phá hủy bởi những quả bom của người Mỹ. Những thành phố này đang sở hữu các hãng xưởng, nhà máy lắp ráp chế tạo thiết bị quân sự.

Chúng tôi quyết tâm tiêu diệt tất cả những trang thiết bị mà các phe phái quân sự đang sử dụng để kết thúc cuộc chiến vô nghĩa này. Nhưng, không may, những quả bom không có mắt.

Vì vậy, theo các chính sách nhân đạo của Mỹ, Không quân Mỹ, chúng tôi không muốn làm tổn thương người vô tội, do đó chúng tôi cảnh báo và yêu cầu bạn hãy di tản khỏi những thành phố được liệt kê để cứu lấy mạng sống của chính bạn.

Người Mỹ không chiến đấu chống lại nhân dân Nhật Bản, mà chiến đấu chống lại các thế lực quân sự đang sử dụng nhân dân Nhật Bản. Nền hòa bình mà Mỹ mang lại sẽ giải thoát cho người dân như các bạn đang phải sống trong sự áp bức của quân đội Nhật và đồng thời cũng có ý nghĩa mang đến một Nhật Bản mới tốt đẹp hơn.

Các bạn có thể mang hòa bình trở lại bằng cách chọn ra những người lãnh đạo mới và giỏi, những người thật sự muốn kết thúc chiến tranh.

Chúng tôi không thể hứa rằng những thành phố này sẽ được an toàn, một số hoặc tất cả sẽ bị phá hủy. Do vậy, hãy chú ý đến cảnh báo này và sơ tán khỏi các thành phố này ngay lập tức!

Với cảnh báo này, quân Nhật vẫn không đầu hàng. Tuy nhiên, người Nhật đã coi trọng những gì được viết trong truyền đơn, khá nhiều người Nhật đã rời khỏi các thành phố chính. Chính phủ Nhật lúc bấy giờ đã bắt giữ bất cứ ai lưu trữ các tờ truyền đơn này vì không muốn đầu hàng.

Mỹ ném bom nguyên tử Nhật Bản: Chưa đến một nửa sự thật
Một mẫu truyền đơn Mỹ rải xuống Nhật Bản, trong đó có ghi tên của các thành phố có thể bị ném bom, kèm với thông tin rằng Mỹ sẽ không loại trừ các thành phố khác. Mỹ đã tiến hành rải nhiều mẫu truyền đơn khác nhau.

Khi chuẩn bị thả quả bom nguyên tử xuống Hiroshima, phía Mỹ đã quyết định không rải truyền đơn đặc biệt về quả bom này, và không uy hiếp bằng cách cho nổ một quả bom ở nơi hoang vắng. Họ đưa ra quyết định đó vì không biết liệu quả bom có thực sự nổ hay không, đồng thời muốn gây sốc cho phát xít Nhật, buộc Nhật phải đầu hàng.

Như vậy điều người Nhật biết trước khi bom nguyên tử rơi xuống Hiroshima là họ phải tránh xa thành phố, và Mỹ sẽ ném bom dữ dội trừ khi quân Nhật đầu hàng. Điều người Nhật không biết là họ có thể sẽ phải đối diện với một loại vũ khí có thể hủy diệt cả một thành phố.

Sau khi hội kiến với một số nước đồng minh, Mỹ đạt được đồng thuận để ném bom nguyên tử. Tổng thống Mỹ bấy giờ là Truman viết:

Vũ khí này được sử dụng chống lại Nhật Bản từ bây giờ cho tới ngày 10/8. Tôi đã nói với Bộ trưởng Chiến tranh Stimson rằng cần phải dùng nó sao cho các mục đích quân sự, lính bộ và thủy trở thành mục tiêu chứ không phải phụ nữ hay trẻ em. Thậm chí nếu người Nhật có dã man, tàn nhẫn, cuồng tín, thì chúng ta, đất nước lãnh đạo thế giới cho sự thịnh vượng chung, không thể ném bom vào thủ đô cũ [Kyoto] hay thủ đô mới [Tokyo] của Nhật được. Ông ta và tôi đã đồng ý như vậy. Mục tiêu của quả bom là thuần túy vì mục đích quân sự.

Mỹ ném bom nguyên tử Nhật Bản: Chưa đến một nửa sự thật
Sự tàn phá của quả bom thả xuống Hiroshima.

Sau quả bom đầu tiên, Mỹ tiếp tục gửi truyền đơn và đồng thời phát radio từ Saipan (Mỹ đang nắm giữ) cứ mỗi 15 phút với nội dung tương tự như sau:

Nước Mỹ yêu cầu các bạn ngay lập tức tuân thủ những gì chúng tôi nói trong truyền đơn này.

Chúng tôi đang sở hữu những quả bom kinh khủng nhất lịch sử loài người. Một trong số những quả bom mà chúng tôi đang nghiên cứu có sức công phá đến hơn 2.000 lần những gì mà một cái máy bay khổng lồ B-29 có thể mang lại.

Thực tế khủng khiếp này là một lý do để bạn suy nghĩ và chúng tôi bảo đảm rằng điều đó là tuyệt đối chính xác.

Chúng tôi chỉ mới bắt đầu sử dụng loại vũ khí này để chống lại quê hương các bạn. Nếu các bạn vẫn nghi ngờ, hãy xem lại những gì đã xảy ra ở Hiroshima khi chỉ có một quả bom nguyên tử rơi xuống thành phố đó.

Trước khi sử dụng bom này để tiêu diệt mọi nguồn lực của quân đội mà họ có được để kéo dài cuộc chiến tranh vô ích này, chúng tôi kêu gọi các bạn hãy yêu cầu Nhật Hoàng kết thúc chiến tranh. Tổng thống của chúng tôi đã soạn ra cho các bạn 13 quyền lợi bảo đảm cho một lần đầu hàng danh dự. Chúng tôi khuyến khích bạn chấp nhận những quyền lợi này và bắt đầu công việc xây dựng một nước Nhật mới, một Nhật Bản tốt hơn và yêu hòa bình.

Các bạn nên bắt đầu thực hiện những bước cần thiết để đình chiến. Nếu không, chúng tôi sẽ kiên quyết sử dụng bom này và tất cả các loại vũ khí vượt trội khác để phản ứng kịp thời và kết thúc chiến tranh.

Song song với việc này, Mỹ tiếp tục rải truyền đơn xuống các thành phố khác của Nhật Bản, cảnh báo họ về việc thả quả bom tiếp theo.

Mỹ ném bom nguyên tử Nhật Bản: Chưa đến một nửa sự thật
Nội dung truyền đơn mà Mỹ tiếp tục rải xuống Nhật Bản, trong đó có đề cập tới quả bom đã bị thả xuống Hiroshima.

Sau khi quả bom nguyên tử được thả xuống Hiroshima và tạo ra thảm họa hạt nhân, các nhà vật lý Nhật Bản đã tới đó xem xét hiện trường. Khi quay về Tokyo, họ báo cáo rằng đây chính là một quả bom hạt nhân. Bấy giờ tướng Nhật Soemu Toyoda cho rằng với loại vũ khí mới này, phía Mỹ chỉ có thể nắm giữ thêm một hoặc hai quả nữa. Vì thế chính phủ Nhật quyết định tiếp tục ngoan cố, và cho rằng “sẽ có những vụ nổ [bom nguyên tử] khác nhưng chiến tranh vẫn tiếp diễn”. Thông tin này đến với quân Đồng minh, và hậu quả của nó là quả bom nguyên tử thứ hai xuống Nagasaki…

Mỹ ném bom nguyên tử Nhật Bản: Chưa đến một nửa sự thật
Sự tàn phá của quả bom thả xuống Nagasaki.

Tuy vậy, kể cả sau hai quả bom nguyên tử, phát xít Nhật cũng không chịu đầu hàng vô điều kiện. Nhật Bản vẫn còn vướng bận với 4 điều kiện đầu hàng của mình:

  • Giữ nguyên quyền lực của Nhật hoàng;
  • Quân Đồng minh không được chiếm đóng Nhật;
  • Nhật sẽ tự giải giới;
  • Nhật sẽ tự xét xử tội phạm chiến tranh.

Về phần mình, phía Mỹ chuẩn bị thêm 1 quả bom nguyên tử dự kiến sử dụng ngày 19/8, và dự kiến chuẩn bị thêm 3 quả cho tháng 9, 3 quả cho tháng 10. Tuy nhiên ngày 10/8, chứng kiến sức hủy diệt của hai quả bom, tổng thống Truman đã tìm cách trì hoãn, yêu cầu quân đội rằng trước khi mỗi quả bom nguyên tử tiếp theo được thả thì phải có sự đồng ý từ chính ông.

Thảm họa treo lơ lửng trên đầu nước Nhật chỉ kết thúc sau khi Nhật hoàng Hirohito tuyên bố đầu hàng tới nước Nhật. Ông viết:

Mặc dù tất cả đã làm những gì tốt nhất trong khả năng – quân đội thủy bộ đã dũng cảm chiến đấu, công bộc của đất nước đã chăm chỉ và nhẫn nại, và sự cống hiến đối với hơn 100 triệu dân chúng; cục diện chiến tranh không thật sự có lợi cho nước Nhật, và xu thế của cả thế giới đã chống lại chúng ta. Hơn thế nữa, kẻ địch hiện đã nắm giữ một thứ vũ khí mới, khủng khiếp, có sức mạnh hủy diệt mạng sống vô tội và gây ra thiệt hại không thể đo lường. Nếu chúng ta tiếp tục đánh thì kết quả không chỉ là toàn bộ nước nhật bị sụp đổ và xóa sạch, mà cả nhân loại cũng sẽ bị hủy diệt.

Bởi vì thế, chúng ta sẽ cứu hàng triệu người như thế nào đây, chúng ta có thể đối diện với linh hồn của các bậc Thiên hoàng Nhật Bản hay không? Đó là nguyên nhân chúng tôi yêu cầu sự đồng thuận đối với việc đầu hàng.

Không phải thực dân mà là kiến thiết

Sau khi Nhật hoàng đầu hàng, thống tướng MacArthur và Quân đội Mỹ đặt chân đến Nhật Bản, chuẩn bị cho công cuộc chiếm đóng nước Nhật của mình. Với tư cách là bên thua cuộc, chính phủ và nhân dân Nhật phải nằm dưới sự quản lý và những chính sách do Mỹ đưa ra. Một trong những việc đầu tiên mà tướng MacArthur làm là khẩn cấp xin chính phủ Mỹ viện trợ lương thực và tiền để kiến thiết nước Nhật trước thực trạng đổ nát của chiến tranh.

Với nỗ lực của MacArthur, chính phủ Mỹ tức tốc gửi đến nước Nhật 3,5 triệu tấn lương thực cùng hơn 2 tỷ USD. Tại trường học, trẻ em Nhật được ăn một bữa trưa miễn phí; lần đầu tiên trong lịch sử nước mình, phụ nữ được trao thêm nhiều quyền lợi hơn, trong đó có quyền bầu cử và ứng cử; tại các địa phương người dân được tạo điều kiện để tham gia sinh hoạt chính trị.

Ngày 3/2/1946, tướng MacArthur chỉ thị cho Tổng bộ Liên minh soạn thảo Hiến pháp Nhật Bản theo hướng dân chủ, chủ quyền đất nước thuộc về quốc dân chứ không phải Thiên hoàng. Thiên hoàng là biểu tượng cho sự đoàn kết và văn hóa Nhật, giống như Nữ hoàng Anh, nhưng không mang quyền lực chính trị thực tế. Thiên hoàng chỉ được tiến hành các hành vi liên quan đến việc nước theo quy định của bản Hiến pháp này và Thiên hoàng không có quyền lực liên quan tới chính phủ. Quốc hội Nhật là cơ quan chính trị có quyền lực cao nhất, thành viên quốc hội là những người được dân chúng chọn ra trong một cuộc bầu cử tự do.

 width=
MacArthur giám sát cuộc chiếm đóng Nhật Bản từ 1945 đến 1951 và được công nhận vì những đóng góp cho những thay đổi dân chủ sâu rộng của đất nước này.

Trước thực trạng nông dân không có đất canh tác, tháng 10/1946, Quốc hội thông qua “Luật cải cách ruộng đất”, tiến hành thu mua đất của của giới địa chủ và bán nợ lại cho nông dân không có đất.

Ngày 31/3/1947, Quốc hội ban hành “Luật Giáo dục”. Theo đó, mục tiêu hàng đầu của giáo dục là “Tôn trọng sự tôn nghiêm của cá nhân, bồi dưỡng cho mọi người có lòng nhiệt huyết vì chân lý và hòa bình”.

Đây cũng là lần đầu tiên Chính phủ bị mất quyền quản lý giáo dục và kiểm duyệt sách giáo khoa. Thay vào đó một “Ủy Ban Giáo Dục” do dân bầu ra đảm trách những việc ấy. Giáo viên dạy học sinh về tinh thần dân chủ chứ không phải tôn thờ Nhật Hoàng.

Năm 1951, Quân đội Mỹ tự khắc rút khỏi nước Nhật, trao trả lại nền độc lập cho Nhật Bản sau khi “sứ mệnh” kiến thiết nước Nhật của mình hoàn thành. Dưới sự giúp đỡ của Mỹ, Nhật Bản đã vươn mình trở thành cường quốc giàu mạnh đứng thứ 2 sau Mỹ trên thế giới.

Người Nhật gọi tướng MacArthur là vị Shogun Mỹ. Shogun nghĩa là Sứ Quân, là người đứng đầu một lãnh địa, vào thời Nhật còn bị nạn sứ quân chia cắt. Khi MacArthur rời Nhật, những người Nhật tiễn ông đã tự mình bộc phát ra lời ca ngợi: “Muôn năm!” (Theo hồi ký Kiichi Miyazawa – Thủ tướng Nhật nhiệm kỳ 1991-1993)

Quang Minh tổng hợp và biên tập
Ảnh trong bài được dẫn từ Wikipedia
Dựa trên bài viết của Việt Phố, Facebook Lê Trung Kiên, Lê Khánh Huy

Xem thêm:

Báo Đà Nẵng điện tử

 

ĐNĐT – Ngày 6-8-1945, quả bom nguyên tử thứ nhất mang tên “Little Boy” đã được thả xuống thành phố Hiroshima, Nhật Bản. Sau đó 3 hôm, ngày 9-8-1945, quả bom thứ hai mang tên “Fat Man” đã phát nổ trên bầu trời thành phố Nagasaki.

2 vụ nổ liên tiếp đã khiến Nhật Bản “chết lặng” và nỗi đau thương cho đến ngày nay – 70 năm sau – vẫn không dứt.

123
Một người lính Nhật đi qua vùng đất hoang tàn vào tháng 9-1945, một tháng sau vụ bom nguyên tử phá tan thành phố Hiroshima
123
Một khu vực đông đúc dân cư, nhà cửa ở thành phố Hiroshima, ven dòng sông Motoyasu. Ảnh chụp trước vụ nổ bom nguyên tử
123
Khung cảnh yên bình ven sông Motoyasu
123
Bản đồ tọa độ Hiroshima của Không quân Mỹ, khoanh vùng trước khi ném bom nguyên tử xuống thành phố này
123
Quả bom nguyên tử “Little Boy” được lính Mỹ chuẩn bị kỹ lưỡng
 src=
123
Khoảnh khắc trước khi bom được ném xuống Hiroshima
123
Lúc 8 giờ 15 (giờ Hiroshima), chiếc Enola Gay thả quả bom nguyên tử “Little Boy” trên bầu trời trung tâm Hiroshima. Quả bom nổ cách mặt đất khoảng 600 m với đương lượng nổ 13 kiloton (vũ khí nguyên tử sử dụng U-235 bị coi là không có hiệu năng cao, chỉ có 1,38% khối lượng của chúng phân hạch), ngay lập tức giết chết ít nhất 90.000 người.
123
Cảnh hoang tàn, đổ nát sau vụ nổ
 src=
 src=
 src=
 src=
123
Hiroshima hầu như bị san phẳng
Đến tháng 12 năm 1945, hàng ngàn người chết bởi vết thương, nhiễm độc phóng xạ đưa tổng số tử vong ở Hiroshima trong năm 1945 lên 140 ngàn. Trong thời gian 1950 đến 1990, thống kê ước tính hàng trăm người chết hàng năm do nhiễm phóng xạ của hai vụ nổ Hiroshima và Nagasaki.
Đến tháng 12-1945, hàng ngàn người chết bởi vết thương, nhiễm độc phóng xạ, đưa tổng số tử vong ở Hiroshima trong năm 1945 lên 140 ngàn. Trong thời gian 1950 đến 1990, thống kê ước tính hàng trăm người chết hằng năm do nhiễm phóng xạ của hai vụ nổ Hiroshima và Nagasaki.
 src=
 src=
 src=
123
Người dân Nhật Bản thất thần trước cảnh đổ nát sau vụ nổ kinh hoàng
 src=
123
Khách tham quan xem lại những bức ảnh Hiroshima bị tàn phá do bom nguyên tử của Mỹ
213
Ngọn lửa Hoà bình có thể được nhìn thấy từ viện bảo tàng Tưởng nhớ Hoà bình Hiroshima đã được thắp sáng vào năm 1964 và sẽ không tắt cho đến một ngày tất cả các vũ khí hạt nhân Trái đất bị tiêu huỷ.
123
Ngày 6-8-1945, quả bom nguyên tử đầu tiên chống lại loài người đã nổ gần như ngay trên đầu tòa nhà này (tâm điểm vụ nổ cách nó 150m) và đây là công trình gần vụ nổ nguyên tử nhất chịu được sức công phá. Tòa nhà được bảo tồn nguyên trạng ngay sau vụ nổ. Ngày nay, nó là lời nhắc nhở về sự tàn phá khủng khiếp của vũ khí hạt nhân và là biểu tượng của ước mơ hòa bình cho thế giới cũng như mong muốn loại bỏ hết vũ khí hạt nhân.

ĐNĐT (nguồn Internet)

Lễ kỷ niệm 68 năm vụ ném bom nguyên tử Hiroshima và Nagasaki

 

Lễ kỷ niệm 68 năm vụ ném bom nguyên tử Hiroshima và Nagasaki đã diễn ra ngày 6/8 tại Hiroshima, Nhật Bản. Hơn 50.000 người đã tham gia vào lễ kỷ niệm. Tại lễ kỷ niệm, Thị trưởng thành phố Hiroshima Matsui đã nhấn mạnh đây là một thảm họa phi nhân đạo khủng khiếp nhất của nhân loại và kêu gọi sự đoàn kết của toàn xã hội hướng tới bãi bỏ vũ khí hạt nhân.

Lễ kỷ niệm 68 năm vụ ném bom nguyên tử Hiroshima và Nagasaki

Lễ kỷ niệm 68 năm vụ ném bom nguyên tử Hiroshima và Nagasaki

Thị trưởng Matsui cũng nói rõ, Hiến pháp Nhật Bản luôn luôn ủng hộ chủ nghĩa hòa bình và Nhật Bản vẫn tiếp tục nỗ lực bảo vệ an ninh quốc gia trước bất cứ sự đe dọa nào.

Tại cuộc họp của Ủy ban trù bị cho Hội nghị tái thảo luận Hiệp ước chống phổ biến vũ khí hạt nhân (NPT) được tiến hành tháng 4 vừa qua tại Geneva, Thụy Sỹ, 80 quốc gia trên toàn thế giới đã ra tuyên bố chung phê phán tính vô nhân đạo của vũ khí hạt nhân. Điều này cho thấy, số nước phản đối vũ khí hạt nhân ngày càng gia tăng.

Tổng thống Obama trong một phát biểu tại Berlin trong chuyến thăm Đức hồi tháng 6 vừa qua cũng bày tỏ sự quyết tâm trong việc cắt giảm vũ khí hạt nhân.

Tham gia lễ kỷ niệm, Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe nhấn mạnh: “Chúng ta phải có trách nhiệm hiện thực hóa một thế giới không có vũ khí hạt nhân”.

68 năm trước, quân đội Mỹ ném hai quả bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki theo lệnh của Tổng thống Harry Truman vào những ngày gần cuối của Đệ nhị thế chiên tại Nhật Bản. Ngày 6/8/1945, quả bom nguyên tử thứ nhất mang tên “Little Boy” đã được thả xuống thành phố Hiroshima. Sau đó 3 hôm, ngày 9/8/1945, quả bom thứ hai mang tên “Fat Man” đã phát nổ trên bầu trời thành phố Nagasaki.

Có nhiều nguyên nhân khiến con số chính xác người thiệt mạng không thống nhất. Các số liệu khác nhau bởi được thống kê vào các thời điểm khác nhau. Rất nhiều nạn nhân chết sau nhiều tháng, thậm chí nhiều năm bởi hậu quả của phóng xạ. Cũng có những áp lực làm con số bị phóng đại hoặc giảm thiểu vì lý do tuyên truyền chính trị. Theo ước tính, gần 200.000 người dân Hiroshima đã chết bởi vụ nổ cũng như bởi hậu quả của nó. Số người thiệt mạng ở Nagasaki là 74.000. Ở cả hai thành phố, phần lớn người chết là thường dân.

Hệ quả và các lập luận biện minh cho việc thả bom vẫn là chủ đề còn bàn cãi. Ở Mỹ, quan điểm đa số cho rằng hai quả bom đã chấm dứt chiến tranh sớm hơn nhiều tháng và hạn chế thiệt hại sinh mạng các bên tham chiến. Với nước Nhật, dư luận cho rằng hành vi chống lại dân thường là vô đạo đức./.

Theo vov.vn

Leave your Comment